Mai Bửu Hoàng Hưng
Nhà tiên tri
II-ĐỆ TỬ RUỘT CỦA SHERLOCK HOLMES.
-Wa… Phòng cậu cũng lộn xộn quá ha!
-Kệ tui… À mà nè, tôi thắc mắc vậy chớ bình thường cậu ở đâu vậy?
-Thường thì tôi không chịu được ánh nắng mặt trời, ban ngày tôi phải trú ngụ hay có thể nói là “nhập” vào một vật thể gì đó như là cục đá, khúc gỗ , chỉ ban đêm tôi mới có thể ra ngoài tự do. Lúc nãy tôi theo cậu về đây là do “nhập” vào cái cặp của cậu. Trong nhà thì tự do thôi…
-Ê … Vậy hổng lẽ những con ma khác cũng giống như cậu-Trung e ngại nói.
-Thật ra tôi cũng không biết có những con ma khác không vì tôi vẫn chưa thấy con nào cả. Mà như tôi bây giờ gọi là hồn ma là gọi theo dân gian thôi chứ không biết có phải là ma không nữa.
Hùng liếc nhìn tủ sách của Trung gật gù:
-Cậu cũng khá “mọt sách” ha. Đặc biệt là khá lười đấy, cậu ít khi quan tâm tới ngày tháng. Cậu thích nhất là các truyện viễn tưởng, phiêu lưu và hình như cậu chỉ thích đọc sách vào buổi trưa, đặc biệt là nằm võng đọc thôi phải không?
-Ơ… đúng! Sao cậu hay vậy?-Trung ngạc nhiên.
-Hà hà… chẳng có gì cả, đó là suy luận dựa theo cách thức Sherlock Holmes, thần tượng của tôi. Tủ sách của cậu rất nhiều nhưng có một lượng lớn sách dính đầy bụi còn một số ít thì không chứng tỏ cậu khá lười, không chăm lo quét dọn tủ, hơn nữa cái lốc lịch trên tường còn đang ở tháng 3 trong khi giờ đã tháng 4 … Rõ ràng cậu chẳng mấy khi quan tâm tới ngày tháng. Số sách còn sạch tức số sách cậu thường xuyên đọc từ đó suy ra loại sách cậu thích. Dưới chân bàn học của cậu có một cái quạt còn khá mới và một cái quạt cũ đã hư, chứng tỏ cậu sử dụng dụng quạt rất nhiều, xứ mình buổi trưa rất nóng vậy có thể nói cậu thích học hoặc đọc sách vào buổi trưa…
-Hay thật! Vậy còn sở thích nằm võng?
-Ở cái ghế của cậu có thể nhận thấy là đã sử dụng ba, bốn năm nhưng đệm ghế vẫn còn rất mới, chứng tỏ cậu ít khi ngồi vào, còn cái võng đặt ngay cửa sổ hướng gió thì quá tuyệt cho dân mọt sách phải không…
-Tuyệt vời! Cậu chỉ bí quyết cho mình để mình lấy le với tụi bạn nha!
-Chẳng có bí quyết gì cả. Cậu chỉ cần chăm đọc bộ này và nhớ là đừng để cho thần tượng của tôi bụi bặm thế này là không được nhá - Hùng chỉ tay vào bộ sách Sherlock Holmes đang bám bụi trên kệ tủ .
-Ra mở cửa lẹ lên, người nhà cậu về rồi đấy. Nhớ không nói cho ai biết về tôi nha.
Trung bực bội nghĩ: “Chưa chi mà lên mặt dạy đời rồi, làm như người ta ở dơ lắm vậy!”. Trung chạy ra mở cửa, mẹ cậu ta từ từ bước vào với vẻ mặt cố tỏ vẻ bình thường. Hùng đứng kế bên:
-Mẹ cậu hình như đang buồn chuyện gì đó.
-Ờ… không biết mẹ có thấy cậu không.
Mẹ Trung giật mình, nhìn Trung trong chốc lát hỏi:
-Con nói chuyện với ai vậy?
-Ơ… dạ đâu có đâu, con hỏi mẹ có mệt không?
-Ờ… cũng hơi mệt. Để mẹ vào nằm một chút là khỏe liền.
Trung cũng không lấy làm lạ, mẹ Trung làm giáo viên, ngoài giờ dạy bình thường còn tăng tiết, đi chợ , làm việc nhà nên thường hay mệt. Trung rất thương mẹ nhưng không biết làm gì để giúp mẹ. Quay qua Hùng, Trung nói:
-Vậy là mẹ không thấy cậu. Lạ thật! Trong khi tôi lại thấy và có thể nói chuyện với cậu… Sau này mình có nói chuyện gì thì cũng thận trọng đừng để mọi người chú ý.
Hùng nheo mắt, đôi chân mày bắt chéo lại với nhau, hỏi:
-Mẹ cậu chắc có đeo một cái vòng vàng gì đó ở tay phải, phải không?
-Đúng … Sao cậu biết?
-Chẳng có gì là cao siêu, tay phải của mẹ cậu có một vệt trắng nổi bật lên so với nước da bị ăn nắng xung quanh, tay còn lại đeo đồng hồ, từ đó suy ra thôi…
-Thế thì có gì lạ, mẹ tôi vẫn đeo thường xuyên mà!
-Đó mới chính là vấn đề, cậu không để ý là tôi thấy vệt trắng đó thì nghĩa là cái vòng ấy đã biến đâu mất…
-Ờ há… Vậy mà tôi không nghĩ tới…
-Vẻ mặt của mẹ bạn dù cố tỏ ra bình thường nhưng vẫn lộ vẻ tiếc nuối, hơn nữa tôi đọc được trong ý nghĩ của mẹ cậu có câu ” Chẳng biết nó rơi đâu rồi, cả mấy chỉ vàng chứ ít đâu…”. Vậy là mẹ cậu đã đánh rơi cái vòng ấy ở đâu rồi.
-Cái gì?… Cậu… cậu đọc được ý nghĩ của người khác à?
-Thật ra chỉ sao khi thành hồn ma tôi mới phát hiện mình có cái khả năng này. Với lại… hì hì… lúc nãy cậu dám chửi thầm tôi trong bụng phải không?
-Ơ… ơ… thì bực bội chút mà… Kiểu này ở gần cậu không ổn à, cái gì cậu cũng biết cả –Trung phân bua – “Hừm, ở kế con ma này chắc bể mánh hết quá, đã suy luận giỏi rồi lại đọc được ý nghĩ nữa, chẳng biết có gì giấu được nó hông…”
-Nè, nè… đừng có chửi thầm à nghen… Tôi nghe hết đó!
-Thôi, thôi… Xin lỗi đi, việc bây giờ là phải giúp mẹ tìm chiếc vòng lại. Để tôi vào hỏi mẹ đã…
Sau khi pha một ly nước chanh cho mẹ, Trung ngồi xuống cạnh chiếc võng mẹ đang nằm và hỏi:
-Mẹ ơi, mẹ để rơi mất chiếc vòng ngọc rồi hả?
-Sao con biết? Mẹ chưa nói gì mà!-Mẹ Trung ngạc nhiên hỏi.
-À… Ờ… thì…
Không ngờ bị mẹ hỏi mình, Trung đành lấy những lý luận mà Hùng đưa ra để trả lời . Lý luận cộng thêm sự thêm thắt của Trung, càng làm cho mẹ Trung gật gù và thán phục . Hùng ngồi kế bên cười khì, khiến Trung chột dạ nên bớt ba hoa đi và nói ngắn gọn. Mẹ Trung cười hài lòng về đứa con trai của mình:
-Không ngờ con trai mẹ bình thường lù đù như vậy mà suy luận sắc bén đấy!
-Mẹ quá khen.-Trung hớn hở còn Hùng thì lại tức cười hơn nữa.
-Hôm nay, sau năm tiết dạy căng thẳng, mẹ lên xe về nhà như mọi khi. Cho đến lúc hết tiết thứ năm thì chiếc vòng vẫn còn trên tay mẹ, khi mẹ chạy ngang qua trường con và tự hỏi: “không biết thằng Trung có nấu cơm chưa nữa?”, rồi mẹ nhìn đồng hồ. Chợt, mẹ thấy tay phải trông trống, lúc đó mẹ mới hay chiếc vòng đã rơi mất. Mẹ đã đảo vòng vòng lại đoạn đường mình chạy để tìm nhưng không thấy gì cả, trời lại nắng khiến mẹ lại càng mệt mỏi và chán nản hơn. ..
-Vậy có ai biết mẹ làm rơi chiếc vòng không?
-Không! Cho tới giờ mới chỉ có con biết thôi.
-Liệu mẹ có nghĩ rằng có đứa học trò nào đã trông thấy và đã lấy mất rồi không? Trung lo lắng hỏi .
-Trên đoạn đường về có cả trăm đứa học trò, biết đứa nào mà nói… Giờ này, có lẽ chiếc vòng đã lọt vào tay ai đó rồi và khó mà mong tìm lại được… - Mẹ Trung thở dài đáp.
-Gay thật! Của rớt ngoài đường khó mà tìm… Đời bây giờ Thạch Sanh thì ít, Lý Thông thì nhiều mà…
-Chà, nói chuyện cũng văn chương ghê ha!-Hùng “ngứa miệng” xía vô.
-Làm ơn đi! Con giáo viên dạy Văn mà, cũng phải có nét con nhà tông chứ…
-Trung, con lại nói chuyện với ai vậy?
-Ơ… dạ không, con đang suy nghĩ đó mà. Thôi con về phòng nha!
Lên đến phòng riêng của Trung, Hùng vẫn còn cười. Trung bực bội:
-Người ta mất của bộ vui lắm sao mà cười?
-Không… tôi chỉ nhớ lúc cậu kể lại lý luận của tôi cộng thêm “chút mắm muối” thì nhịn cười không nổi. Hi... hi…
-Ơ… Vậy chớ mẹ hỏi bất ngờ quá tôi…tôi ...-Trung mắc cỡ nói- Mà nè, lần sau lúc nói chuyện với tôi đừng làm gì để tôi lúng túng, đừng để người ta tưởng tôi tâm thần… À, đối với vụ của mẹ tôi có hy vọng gì không?
-Thật tình là tôi chịu thua. Dạng làm rơi đồ vật trên một đoạn đường nhiều người qua lại thì khó mà tìm lại được. Chỉ có nước cầu trời cho người nhặt được còn có lương tâm…
-À… Hay là tôi dẫn cậu theo vào trường và cậu cố đọc suy nghĩ của học sinh trong trường để xem ai đã nhặt được…
-Cách này chẳng được việc gì cả… Chưa chắc người nhặt được là học sinh trong trườngï cậu, hơn nữa chưa chắc người nhặt được lúc nào cũng nghĩ tới chiếc vòng, lại thêm dò tìm ở cả ngàn học sinh thì … quả là gay thiệt đó. Nhưng đi thì đi.
Còn nữa