Mai Bửu Hoàng Hưng
Nhà tiên tri
IX- ĐOẠN KẾT
-39 độ rưỡi!
-Tiếp tục lau nước nóng cho nó nữa đi… cái thằng… gì đâu mà bệnh hoài…
Cặp mắt nặng nề mở ra, Trung nhận ra mình đang nằm trên giường, và mẹ của mình với cặp mắt lo lắng khi nhìn vào cái cặp nhiệt độ. Chuyện gì đã xảy ra vậy nhỉ ?
-Ngủ ghê vậy cậu nhóc?
Trung giật mình khi nhận ra Hùng đang ngồi kế bên. Thoáng ngạc nhiên và lo lắng, nhưng Trung chợt nhớ rằng chỉ có cậu ta mới có thể nhìn thấy Hùng… Hùng cười khì nói :
-Cảm giác là người hùng thế nào?
-Đương nhiên là vui lắm… nhưng mà hơi mệt…được mọi người ngưỡng mộ, thầy cô hãnh diện. Có lẽ đó là ngày mà tôi hạnh phúc nhất từ khi đi học cho đến giờ… À, suýt nữa tôi quên… Thật ra… cậu là ai mà tài thế? Ngay cả “siêu nhân” như Thắng cũng phải bó tay trước những câu hỏi của trường Chu Văn An cứ như thể cậu đã nắm được câu trả lời từ lâu rồi vậy…
-Đó là chuyện riêng của tôi… Sau này, nếu có dịp tôi sẽ kể cho cậu nghe. Tôi đã cảnh báo làm như lần rồi ảnh hưởng rất lớn đến sức khỏe của cậu. Và thế là, chỉ một ngày sau khi nổi tiếng, cậu đã sốt… chán thiệt… Suỵt… nhắm mắt lại đi…
Trung vội nhắm mắt lại. Cậu cảm nhận được tiếng bước chân. Rồi một bàn tay sờ vào trán mình. Chắc là mẹ rồi – Trung đoán vậy.
-Vẫn còn nóng… Nó vẫn còn mê man…
-Hình như lúc nãy anh nghe nó nói mê sảng hay gì đó…
-Em không để ý… Tội nghiệp thằng con mình. Chắc lo học quá nên bị căng thẳng, đâm ra sốt…
-Vậy là em trách nó rồi… chẳng phải em đã vui như thế nào khi nghe thầy cô hết lời khen nó trong bữa thi với trường Chu Văn An sao?
-Ừ… điều đó thật sự làm em bất ngờ. Thằng con mình hồi đó giờ mới được khen đó chứ…
-Anh còn nhớ ông thầy Bí thư Đoàn trường khen : “ thằng Trung quá trời thông minh rồi… tụi Chu Văn An chơi gì mà ra câu hỏi nào là tụi tui dưới này còn đoán không được huống chi học trò. Vậy mà một mình nó giải đáp được hết… “. Anh nghe mà sướng lỗ tai…
-Nghe đâu… bây giờ nó trở thành thần tượng trong trường rồi đó! Bữa đó nó còn được hoa khôi của trường Chu Văn An tặng hoa nữa…
-Hay ghê chưa… nó giỏi vậy là nhờ giống anh đó!
-Thôi đi… bình thường lúc coi sổ liên lạc của nó sao anh không nhận đi…
-Có gì đâu… lâu lâu thằng con lập được kỳ tích… mình có quyền tự hào về nó chứ…
-Ừ… chắc sau này nó đã tự ý thức được nên cố học lên, nó giỏi lên hồi nào mình đâu hay. Học cho dữ đến sốt như giờ nè…
Trung nghe lời ba mẹ nói chuyện với nhau mà không khỏi lâng lâng. Trước giờ ba mẹ nó chỉ coi chị Ngọc là đứa con hoàn hảo, đáng tự hào có bao giờ khen nó đâu. Đối với một thằng nhóc nhỏ con, học lực trung bình được trở thành thần tượng trong mắt bạn bè và trở thành ngôi sao sáng trong mắt ba mẹ, thầy cô như Trung còn gì vui sướng hơn… Chờ ba mẹ Trung đi khỏi, Hùng lên tiếng :
-Cậu đã thỏa mãn chưa?
-Không còn gì hài lòng hơn! Được như vậy tôi phải cám ơn cậu. Tôi nhớ cậu có đặt điều kiện cho tôi phải không…
-Không đắm mình trong vinh quang mà quên thỏa thuận… được… vậy cậu có sẵn sàng thực hiện điều kiện mà tôi đặt ra không…
-Sẵn sàng. Điều kiện gì cũng được, dù khó đến đâu…
-Thật ra … cũng chẳng có gì khó. Cậu có thấy quyển sổ ở đầu giường của cậu không ?
-Đó là quyển nhật ký của tôi!. Trung quay đầu nhìn, nói.
-Quen thuộc quá phải không?
-Đương nhiên, ngày nào tôi chả viết…
-Thật ra cậu chỉ viết nhật ký, nhưng có bao giờ cậu đọc thật kĩ đoạn đầu của cuốn nhật ký chưa?
-Ừm… chưa!.
-Tốt… yêu cầu của tôi rất đơn giản… chỉ cần đọc hết phần đầu của quyển nhật ký là được…
-Chỉ vậy thôi à?
-Chỉ vậy thôi. Bây giờ tôi sẽ dành không gian yên tĩnh cho cậu đọc…
Hùng bỏ đi chỗ khác, Trung nhìn theo và cảm thấy cơ thể mình như bị cái gì đó đè lên, rất nặng nề, không cử động nổi. ơ, mình đang bị sốt mà. Trung nhìn đồng hồ 1h30 khuya. Vẫn còn ánh đèn ngoài sàn nước. Mẹ Trung vẫn đang nấu nước nóng, giặt từng chiếc khăn để lau, và đắp cho Trung hạ sốt. Ở trong bếp, ba Trung đang loay hoay vắt chanh và pha sữa… có lẽ là để dùng cho Trung uống để bổ sung lượng nước đã mất. Khuya rồi mà ba mẹ vẫn phải thức để lo cho mình… Trung bồi hồi nhớ lại, đây không phải là lần đầu tiên ba mẹ phải thức trắng để lo cho mình. Trung nhớ ba mẹ kể rằng : ba mẹ Trung sau khi ra trường đại học đã xung phong về một vùng miền núi gần biên giới khá hẻo lánh… Ở đó, mẹ Trung đã dạy chữ cho người dân nơi đó, người Việt có, người dân tộc thiểu số cũng có… Lúc đó, lương giáo viên rất ít ỏi, nhưng vì ngọn lửa nhiệt huyết, muốn cống hiến sức mình nên mẹ Trung không hề chán nản, ngược lại đem hết sức mình dành cho công việc… Còn ba Trung là kỹ sư lâm nghiệp, hiếm khi được ỡ nhà… Ông thường xuyên đi công tác xa, đã từng chịu cái gian khổ nơi chốn rừng sâu, sự khắc nghiệt của thiên nhiên dành cho những miền đất ông công tác…
Mọi điều diễn ra bình thường ngay cả khi chị Ngọc của Trung ra đời,cho đến khi Trung ra đời… một cậu bé kháu khỉnh, khá đô con… ba mẹ Trung mừng lắm. Nhưng vui chưa được bao nhiêu thì cái khí hậu khắc nghiệt của miền núi bắt đầu hành hạ Trung… những cơn bệnh kéo dài không dứt. Ba mẹ Trung vừa khổ tâm khi phải lo thuốc men cho Trung, vừa lo kiếm sống, nợ nần rất nhiều… Sau nhiều năm chữa trị mà Trung vẫn bệnh mãi. Thấy rõ sự khắc nghiệt… ba mẹ Trung đành rời bỏ hoài bão của mình để đưa Trung rơi khỏi vùng đất khó tính này. Sau này khi về quê của ba Trung, khí hậu dễ chịu, Trung dần khỏi bệnh, nhưng sự hành hạ thuở nhỏ dường như làm cho anh chàng không lớn thêm nổi. Dù đã học lớp 10 nhưng Trung chẳng khác học sinh lớp 8 là mấy… ốm o, nhỏ con, yếu ớt. Có điều Trung không được biết, khi chuyển công tác về đây, ba mẹ Trung đã từ bỏ bao nhiêu năm cống hiến tại vùng đất đó… mọi chuyện lại bắt đầu từ con số 0…
Sau này, Trung đã ít bệnh hơn, nhưng mỗi lần bệnh thì thường là sốt rất cao và mê man… Đã nhiều lần, ba mẹ Trung đã phải thức trắng đêm để chăm sóc Trung. Hôm nay cũng thế. Trung đưa mắt nhìn về hướng mẹ, mới đây mà mẹ đã vào tuổi tứ tuần rồi… Mẹ Trung là một người có sức đề kháng khá yếu, rất dễ bệnh nên vào tuổi này trông bà càng yếu ớt hơn. Ba Trung cũng không còn là anh chàng kỹ sư lanh lẹ như ngày xưa khi ở tuổi 45… Nghĩ lại Trung càng thêm tức mình… tại sao cái cơ thể này cứ bệnh mãi để ba mẹ phải lo… thông thường mỗi Trung hết bệnh là ba hoặc mẹ Trung lại ngã bệnh do phải thức đêm lo cho Trung…
Ba mẹ Trung hình như nói chuyện gì đó rồi mẹ Trung đi vào phòng ngủ, còn ba Trung lại bước vào phòng làm việc. Bây giờ là 2h khuya, có lẽ ba Trung bảo mẹ Trung nên ngủ một chút để còn dưỡng sức lo cho Trung. Ba Trung thường có thói quen làm việc rất hăng, và làm việc khá khuya… Khi chuyển về đây, ông đã bỏ đi những năm tháng học đại học Nông Lâm và chuyển sang nghề báo chí. Dù không muốn, nhưng nếu cứ theo nghề cũ thì ba Trung vẫn phải xa gia đình mãi, mà điều đó thì tạo thêm gánh nặng cho mẹ Trung. Có những khi làm việc quá khuya, ba Trung lại thức luôn đến sáng… vì thế sau khi khuyên mẹ Trung ngủ một chút, ông lại tiếp tục công việc hằng ngày. Lúc này, không gian mới yên lặng làm sao. Trung chợt nhớ đến Hùng. Anh chàng này có mưu đồ gì đây? Trước đây, dù mình nhờ giải dùm bài tập thì nhất quyết không bao giờ anh ta chịu làm… Vậy mà lần này, lại bỏ công “lăng xê” mình lên thành một người hùng chỉ để đổi lại mình phải làm một việc hết sức đơn giản… đọc nhật ký. Trung với tay mở cái đèn nhỏ lên, cầm lấy quyển nhật ký và bắt đầu đọc… Quả thật, Hùng không nói Trung cũng không nhận ra… Từ khi được ba mẹ giao cho quyển nhật ký này, Trung có đọc qua phần trước của quyển tập này, nhưng lúc đó Trung còn quá nhỏ, mới xong lớp ba, , cứ lật ra viết tiếp, hết quyển này, đến quyển khác, không đọc lại quyển đầu tiên nên giờ không nhớ, quyển đầu tiên cũng chính là phần mà ba mẹ Trung đã viết dùm cậu ta khi cậu ta còn nhỏ…
“Ngày…tháng…năm…Sáng nay khoa sản của bệnh viện huyện đã xác nhận sự có mặt của con trong bụng mẹ, dù chưa biết trai hay gái. Mừng vui khôn xiết, ba mẹ sẽ thực hiện việc ghi nhật ký giùm con kể từ hôm nay, để lúc lớn lên, con sẽ biết cả tuổi thơ của mình. Đến lúc nào đó, ba mẹ thấy con tự ý thức được mình, ba mẹ sẽ giao quyển nhật ký này cho con viết tiếp. Con có sung sướng không khi nhận món quà này?”
Dòng chữ này là của ba… quả thật, chữ của ba hơi xấu… Trung cười khỉnh khi tự cho là: đây cũng là một nguyên nhân khiến Trung lười đọc phần đầu ấy… Thì ra, ba mẹ của Trung đã ghi lại kết quả mấy lần khám thai, kết quả siêu âm biết nó là trai đã vội đặt tên. Ngoài ra, nhật ký còn ghi rõ ngày tháng Trung được sinh ra, ai đỡ đẻ, nặng bao nhiêu, ai đón về nhà… cả chuyện đi tướt mọc răng, biết lật, biết bò, biết ngồi, biết đứng chựng, biết đi, biết bập bẹ gọi ba cũng được ghi lại…A, hồi lúc mình được mười tháng tuổi đã bị sốt rét, ho kéo dài vì viêm phổi và suy dinh dưỡng nặng…. ba mẹ mình đã phải vay hỏi, bán cả quần áo, sách và giấy vụn để kiếm tiền mua thuốc cho nó vậy à?
“ Con trai yêu quý của ba mẹ… bây giờ con đã gần tròn bốn tuổi. Con đã nói được rất nhiều từ… con rất ham chơi, thích chạy nhảy nên đôi khi làm ba mẹ bực mình phải la mắng con… Khi ấy, con tỏ ra rất biết lỗi và hứa không tái phạm nữa… Con có một đức tính đáng quý… mỗi khi con phạm lỗi, con thường tự giác nhận lỗi, dù cho ba mẹ có phát hiện hay không… Ba mẹ rất tự hào vì điều đó…”
Thì ra ba mẹ rất tự hào về mình lúc nhỏ – Trung nghĩ – Hứ, vậy mà bây giờ hở ra là chỉ khen chị Ngọc thôi, còn mình cứ như đứa con nuôi vậy… Bỏ qua chuyện bực tức, Trung lại say sưa đọc những đoạn tả những hành vi lúc nhỏ của nó mà tức cười.
“ Con trai cưng của mẹ… bây giờ con đã đọc chữ rất chạy… Đặc biệt, con học rất nhạy và nhanh so với những bạn cùng trang lứa, điều ấy làm ba mẹ không khỏi ngạc nhiên… Lúc còn ở nhà cũ, con bị bệnh rất nặng, mẹ chỉ sợ những cơn bệnh liên miên sẽ ảnh hưởng đến trí não của con nhưng bây giờ thì khỏi lo rồi… Con đặc biệt rất thích nghe chuyện Tây Du Ký, cứ bắt ba đọc cho nghe suốt và rồi con thuộc luôn… Hôm nọ, con đi học mẫu giáo, con đã trổ tài kể chuyện khiến cả cô giáo và tất cả học sinh trong lớp đều chăm chú nghe con kể… Đến khi mẹ rước, mẹ vẫn thấy con say sưa kể, còn mọi người vẫn tập trung nghe con cho đến tận lúc đó… Con quả là một cậu bé đặc biệt… Chẳng biết sau này, con sẽ làm nên sự nghiệp lớn gì đây…”
Mũi Trung như nở ra, mẹ lại từng tiên đoán sau này nó sẽ lập nên sự nghiệp lớn lao gì chăng. Lại đọc đến đoạn nó bệnh rất nặng, nhà lại bị mất cắp, phải mang nợ, phải nhịn ăn, nhịn mặc… thật là khổ, đã nghèo lại còn gặp cái eo… Sống mũi Trung bắt đầu cay khi những trang kế tiếp kể về giai đoạn khó khăn nhất của gia đình nó. Nhà nợ nần quá, mẹ Trung đành về ở nhà bà ngoại của Trung, còn mình ba Trung ở đây. Ba buồn lắm, làm thằng đàn ông mà không nuôi nổi vợ con mình thì nhục lắm… Ba Trung đã bộc bạch tâm sự trong những trang viết này… Rồi những lời tâm sự của ba Trung khi ông trích tiền lương ít ỏi của mình ra để mua đồ chơi cho nó, những món quà rẻ tiền nhưng Trung lại rất thích. Trung là một đứa trẻ không chịu được cái nóng, hàng đêm Trung lại bắt ba mình chở vòng vòng chợ hóng mát rồi mới chịu về ngủ. Hừ, cái thằng này sao mà quậy quá vậy – Trung tự chửi yêu mình…
Trung thở dài rồi lật nhanh một chút đến trang có nét chữ của mình…Nó nhớ ra lần đầu tiên mình ghi nhật ký là lúc học lớp bốn. Nó bày tỏ nỗi sung sướng khi nhận được món quà này. Nó ghi cả số tập nhận được trong phần thưởng học sinh giỏi cấp tỉnh, giải toàn trường . Trung bồi hồi khi nhận ra nét chữ non nớt của mình lúc xưa, nhưng lời lẽ rất chân tình:
“…Mẹ đi dạy và không hài lòng khi thấy nhà cửa bề bộn đồ chơi do con bày ra, không chịu dẹp. Ba đang bệnh nên giận và đã phạt con. Nhìn ba lau sàn nhà, mẹ loay hoay nấu cơm, lặt rau, con biết mình đáng bị phạt lắm. Aên cơm vừa xong đã đến giờ đi làm buổi chiều, ba mẹ lại thay đồ đi ngay, chẳng được nghỉ ngơi chút nào. Từ nay, con sẽ tranh thủ nấu cơm giúp ba mẹ, không để ba mẹ phải thu dọn nhà cửa khi về nhà…”
Trung sững sờ… Rõ ràng đây là những dòng do nó viết ra, nhưng quả thật đã lâu rồi nó không làm việc nhà… mọi chuyện đều đùn đẩy cho mẹ và chị Ngọc. Nó như một người khách ở trọ trong chính căn nhà của mình, nó chẳng biết trong nhà cây chổi để đâu, hay nấu một nồi cơm như thế nào. Vậy mà chính nó ngay từ lúc còn rất nhỏ đã có ý thức như vậy…
“Đêm qua, con giật mình thức giấc và đã phải giả vờ ngủ mê khi thấy mẹ nhẹ nhàng đẩy cánh tay của con vào giường. Mẹ tấn lại mí mùng và đốt thêm nhang muỗi, mẹ sợ con bị sốt rét, sốt xuất huyết mà. Con nghe rõ tiếng buớc chân của mẹ bước ra bàn viết tiếp tục chấm bài. Mẹ phải nhận thêm lớp, kiếm thêm chút tiền dư giờ nên hầu như không lúc nào được nghỉ ngơi. Con nghe tiếng cái máy đánh chữ già nua lóc cóc vang lên trên gác xếp. Không hiểu sao, báo Nhi đồng, Rùa vàng …ba mua cho con mắc quá mà nhuận bút người ta trả cho ba mẹ lại ít vậy. Con muốn thức cùng ba mẹ, nhưng không biết thức để làm gì. Bài vở con đã học xong rồi. Mà muốn ngủ cũng khó…”
Trung đỏ mặt như đang xấu hổ với chính mình… Mình đã không còn là mình khi quên đi những mình đã tự hứa với lòng… Trung lật vội đến trang cuối cùng mà ba mẹ Trung viết cho nó trước khi giao quyển nhật ký cho Trung tự viết:
“ Con trai yêu quý của ba mẹ… giá như con có thể hiểu được ba mẹ tự hào như thế nào về con… con rất nhanh nhẩu, thông minh, hơi lười nhưng bù lại rất sáng dạ… con đối đáp những câu rất khéo mà chẳng phải đứa trẻ nào ở tuổi con cũng nói được… Con ít khi chịu học bài, nhưng khi bước vào bàn học là học rất chăm… học đến cùng mới thôi. Khi ba mẹ đi họp phụ huynh cho con lại càng không khỏi tự hào… thầy cô hết mực khen con thông minh, học giỏi, lại ngoan hiền… cả bạn bè ba mẹ cũng biết đến con, và thường lấy con làm gương cho con của họ. Có thể nói, kết luận con bây giờ là hơi sớm vì dù gì con chỉ mới vừa học xong lớp ba… cuộc đời của con vẫn còn dài và chẳng biết có những chuyện gì sẽ đến với con nữa…
Nhưng con hãy nhớ rằng, dù thế nào ba mẹ vẫn là người đứng cùng con chống lại mọi khó khăn… Hãy nhớ rằng, cái khắc nghiệt của xứ núi đã không thể làm giảm đi sự thông minh của con. Sự thiếu thốn về vật chất không hề làm con thua sút những bạn bè đồng trang lứa có đầy đủ điều kiện hơn. Và cũng chính vì thế, con là niềm tự hào của ba mẹ… Con rất trung thực, không hề lừa dối ba mẹ, thẳng thắn và quyết tâm… ba mẹ tin rằng, sau này con sẽ rất thành công trong sự nghiệp khi tự đi bằng chính đôi chân của mình. Con đã từng phê phán những bạn dùng sách tham khảo để làm bài được điểm cao, hay chê những đứa nhờ anh chị làm bài hộ… có những bài khó nhưng con vẫn tự làm, chẳng bao giờ con nhờ cậy ba mẹ hay chị con cả… Đó là đức tính rất đáng quý của con. Dù thế nào đi nữa, đạt được thành công bằng chính sức lực của mình còn đáng quý hơn sự thành công ấy… Mong con mãi duy trì đức tính đáng quý này… Và con hãy nhớ điều này: ba mẹ luôn tự hào về con… con trai yêu quý của ba…”
Một giọt nước mắt lăn dài trên má Trung… Ba mẹ đã tự hào biết bao nhiều về mình, thế mà phải mất bao nhiêu năm ba mẹ mới lại được hưởng cái quyền ấy… Không, mình không xứng đáng. Mình được tôn vinh như ngày hôm nay không phải bằng thực lực của chính mình, mình chỉ biết dựa vào Hùng để được mọi người ngưỡng mộ, nói cách khác là mình dùng thủ đoạn để đạt được điều đó. Mình là một thằng tồi!. Những giọt nước mắt vẫn tiếp tục lăn. Trung tắt đèn, gấp quyển nhật ký lại để ngủ… Bắt đầu từ ngày mai, mình phải trở lại là thằng Trung của ngày xưa… mình phải đi lên bằng chính đôi chân của mình, dù trễ nhưng còn hơn không. Ba mẹ ơi, con sẽ không làm ba mẹ thất vọng nữa đâu. Trung trùm mền lại, quyết định ngủ để mau lại sức để còn thực hiện quyết tâm của mình…
Có lẽ Trung không để ý rằng Hùng đã đứng ở một góc khuất theo dõi Trung từ nãy giờ… Hùng cười khẽ khi nhận ra lần này, rõ ràng Hùng đã có phần liều lĩnh khi tự đánh cược với chính mình… Hùng đã giúp Trung đạt được thành công bất chấp thủ đoạn nghĩa là đã giúp cho con người xấu trong Trung được như ý muốn… Hậu quả sẽ rất nghiêm trọng nếu con người xấu xa trong Trung vẫn thắng thế, và Trung sẽ ra sao… Hùng vẫn muốn Trung tự ý thức về những gì mình cần làm… và cơ hội duy nhất để Hùng thắng trong vụ đánh cược này chính là : lương tâm của Trung – lương tâm của một đứa con hiếu thảo và có trách nhiệm…
30 Tháng 8 năm 2004
Mai Bửu Hoàng Hưng.
Thông tin thêm:
TÁC GIẢ – TÁC PHẨM
Mai Bửu Hoàng Hưng. Sinh năm 1987.
Quê quán: Huyện Châu Phú, tỉnh An Giang.
Cử nhân báo chí ( ĐH KHXH & NV. tp HCM )
Hội viên Hội Văn học Nghệ thuật tỉnh An Giang.
Đang cơng tác tại Cơng ty Nghe Nhìn Tồn Cầu (Chi nhánh Tp HCM)
TÁC PHẨM
1. Những cánh bướm huyền bí. Tập truyện ngắn. VNAG 2006.
2. Nhà tiên tri. Truyện dài. NXB Kim Đồng. 2007 (Tủ sách TML)
GIẢI THƯỞNG
· Giải A- Chùm truyện ngắn-Niềm tự hào của tôi , Bài học thời thơ ấu, Ông bán tăm mù -Giải Văn chương Thủ Khoa Nghĩa – Hội VHNT+Sở Giáo dục An Giang tổ chức lần 7
· Giải B–Truyện ngắn Chiếc cặp cũ -Giải Văn chương Thủ Khoa Nghĩa –Hội VHNT + Sở Giáo dục An Giang tổ chức lần 8.
· Giải Ba-Truyện ngắn Chiếc cặp cũ – Cuộc thi Sắc màu quanh em của báo Khăn Quàng Đỏ –Năm 2001.
· Giải C- Truyện ngắn "Bạn cùng thời", "Anh Hai tôi "-Giải Văn chương Thủ Khoa Nghĩa lần thứ 9.
===========================================
Phongdiep.net