Tìm kiếm:

Số truy cập: 12140253

 

TRANG CHỦ    DIỄN ĐÀN    GIỚI THIỆU    LIÊN KẾT

 

 

 

SÁCH MỚI ĐƯỢC TẶNG

 

- Tiêu gì cho thời gian để sống (Tản văn của Hoàng Việt Hằng- NXB Trẻ)

- Mưa dắt ngang chiều (thơ Lâm Bằng, NXB Hội nhà văn)

- Nổi sóng (thơ Vi Quốc Hiệp, NXB Hội nhà văn)

- Người không nhớ tôi sao (Tiểu thuyết của Tiểu Châu - NXB Lao động)

- Ly cafe tháng 12 (tản văn của Tuấn Anh, NXb Hội nhà văn)

- Chiếc nhẫn đính hôn (truyện và kí của Phạm Thành Long, NXB Thanh niên)

- Gửi người xa (thơ của Thương Giang, NXb Công an nhân dân)

- Nỗi buồn phalê (thơ của Trương Nam Chi, NXb Hội nhà văn)

 

Xin trân trọng cảm ơn các tác giả, các đơn vị xuất bản đã gửi tặng sách và trân trọng giới thiệu cùng bạn đọc.

 

 

 

ĐIỂM

BÁO

Văn nghệ,

Văn nghệ Trẻ

& một số

tạp chí

văn học...

 

 

LĂNG

KÍNH

(phỏng vấn, bình luận tác phẩm của Phong Điệp

PHONG ĐIỆP -SÁNG TÁC MỚI

 

Từ ngày này sang tháng khác, Linh cắm mặt vào chậu than. Nhìn hết lớp than này đến lớp than khác biến thành tro. Linh thấy mình cũng như tàn tro ấy thôi, nhưng vẫn cứ phải cố rực lên mà nhen thêm chút lửa…

(Tàn tro)

 

 

PHONG ĐIỆP - TẠP VĂN

  

NHỮNG DÂU CHẤM LẶNG

 

 

THƯ VIỆN TÁC GIẢ

 

Khi người ta còn biết cô đơn , biết sợ cõi hư vô và biết chết , ngày ấy còn thi ca

 

 

 

 

VĂN HỌC THIẾU NHI

 

 

 

CHÂN

DUNG

NHÀ

VĂN

 

 

“Có những phút ngã lòng/ Tôi vịn câu thơ mà đứng dậy” (Thơ Phùng Quán)

 

Home >> Nội dung website >> KẾT NỐI >> Chân dung nhà văn


VÕ QUẢNG VÀ PHẠM HỔ – CHUNG VÀ RIÊNG

 

Lê Nhật Ký

 

VÕ QUẢNG VÀ PHẠM HỔ – CHUNG VÀ RIÊNG

 

Mọi người đều biết, Võ Quảng và Phạm Hổ là hai tên tuổi lớn của văn học thiếu nhi Việt Nam. Giữa hai ông có nhiều điểm gần gũi, bên cạnh những khác biệt thú vị...

 

Cả hai ông đều sinh trưởng tại Nam Trung Bộ: Võ Quảng quê Quảng Nam nổi tiếng với “rượu hồng đào chưa nhấm đã say”, còn quê hương Bình Định của Phạm Hổ mang vẻ đẹp “lúa xanh ôm bóng Tháp Chàm”(Xuân Diệu).

 

Võ Quảng và Phạm Hổ đều sinh vào những năm hai mươi của thế kỷ XX: nhà văn xứ Quảng sinh năm 1920, còn nhà thơ đất võ sinh năm 1926. Tuy sinh sau nhưng Phạm Hổ lại vào nghề trước Võ Quảng. Năm 1948, Phạm Hổ đã có tác phẩm đầu tay Em vẽ Bác Hồ. Gần mười năm sau, Võ Quảng mới ghi tên mình vào danh sách những người viết cho thiếu nhi qua tập thơ Gà mái hoa (1957). Đó đều là những tập thơ viết cho thiếu nhi, có ý nghĩa mở đầu hành trình sáng tạo sau này của hai ông. Với hai ông, “được sống và viết cho các em là một hạnh phúc”(Phạm Hổ). Tâm niệm nghề nghiệp này thật giản dị mà xiết bao cảm động. Bởi viết văn đã khó, viết cho thiếu nhi lại càng khó hơn. Văn hào Nga L. Tonstoi chẳng đã từng nói: “Viết cho các em, đó quả là một công việc cực nhọc” đó sao!

Trước khi ra Bắc, Phạm Hổ đã có nhiều năm hoạt động văn nghệ, là Ủy viên dự khuyết Ban chấp hành Chi hội văn nghệ liên khu V, tác giả của nhiều bài thơ, tập thơ. Võ Quảng trái lại, đơn thuần là một cán bộ cách mạng, một Phó Chánh án Tòa án quân sự miền Nam Việt Nam. Vào thời điểm đó, theo nhận định chung, con đường chính trị của ông hanh thông, hứa hẹn nhiều thăng tiến. Thế nhưng, ông đã xin về làm biên tập tại nhà xuất bản Kim Đồng, rồi dấn thân vào nghề chữ nghĩa. Cuối đời nhìn lại, ông không chút mảy may hối tiếc về quyết định lập thân bằng con đường văn chương này. Theo GS. Phong Lê, Võ Quảng xem đó là một cuộc phiêu lưu đầy ý nghĩa, vì nhờ nó mà ông được sống lại với toàn bộ ký ức tuổi thơ của mình, với những kỷ niệm về quê hương mình, và viết. Sự hiện diện của ông trong văn học thiếu nhi không chỉ góp phần bổ sung đội ngũ mà quan trọng hơn là nâng cao tính chuyên nghiệp cho nền văn học. Bởi thiếu những người viết như ông, như Phạm Hổ, việc sáng tác cho thiếu nhi chỉ là một phong trào xã hội có bề rộng mà thiếu chiều sâu.

 

Theo một nghĩa nào đó, sự gắn bó với văn học thiếu nhi ở Võ Quảng và Phạm Hổ cũng không đồng đều. Ngòi bút Phạm Hổ quả có sự “phân tâm” sang những đối tượng khác. Không khó để chỉ ra những tác phẩm viết cho người lớn của nhà thơ này: Những ngày xưa thân ái (thơ), Đi xa (thơ)... Võ Quảng trước sau chỉ viết cho thiếu nhi. Vì điều này mà danh xưng “người bộ hành chung thủy” trên con đường chưa phải là rộng rãi lắm của văn học thiếu nhi Việt Nam thế kỷ XX đã được dành riêng cho Võ Quảng.

 

Viết cho các em, Võ Quảng và Phạm Hổ đều khai thác nhiều thể loại khác nhau (thơ, truyện đồng thoại, kịch...). Mỗi người có những thành công riêng. Võ Quảng được đánh giá cao qua bộ đôi tiểu thuyết Quê nộiTảng sáng, còn Phạm Hổ rất đặc sắc với tập truyện cổ tích hiện đại Chuyện hoa, chuyện quả. Nói riêng về thơ, đó  là một bộ phận quan trọng làm nên sự nghiệp văn chương của hai ông. Mỗi người đều có trên dưới 10 tập thơ. Thơ của hai ông chủ yếu dành cho lứa tuổi nhi đồng. Do đặc điểm tâm lí đối tượng nên trong thơ Võ Quảng và Phạm Hổ, các nhân vật loài vật, cỏ cây, đồ vật... được sử dụng rất nhiều. Điểm khác là, Võ Quảng chủ yếu viết về loài vật, cỏ cây. Thế giới thơ ông, như nhiều người nhận xét khác nào một “vườn bách thú và bách thảo”(Ngô Quân Miện). Phạm Hổ, ngoài loài vật, cỏ cây, còn viết khá nhiều về các đồ vật trong nhà như cầu chì, chổi, rế... và tất cả được quan sát, cảm nhận từ góc độ tình bạn. Những đối tượng đó được nhà thơ gọi là: những người bạn ồn ào, những người bạn lặng im, bạn trong vườn... Viết về chúng, Phạm Hổ muốn giúp cho các em những hiểu biết ban đầu về sự vật hiện tượng: tên gọi, đặc điểm về hình thức, ích dụng. Đây là lí do giải thích vì sao Phạm Hổ hay sử dụng hình thức định nghĩa vốn ít thấy ở những cây bút khác, kiểu như: “Nước lên xuống: biển cả – Nước nằm im: ao hồ – Nước chảy xuôi: sông suối – Nước rơi đứng: trời mưa”(Nước)... Khác Phạm Hổ “đặc biệt chú ý đến tình bạn của các em trong cuộc sống”, điều quan tâm của Võ Quảng là sự kỳ diệu của đất trời mà nếu “ai dậy sớm”(tên một bài thơ của ông) mới được tận hưởng vẻ đẹp kỳ thú đó. Ông cũng nói nhiều đến vẻ đẹp của lao động, của sự chuyên cần làm việc. Hình tượng tiêu biểu của thơ Võ Quảng là một anh đom đóm đêm đêm “xách đèn đi gác”(Anh đom đóm). Phạm Hổ cũng viết về con đom đóm nhưng đó là con đom đóm tình bạn: “Anh đom đóm ơi – Đèn anh xanh ngắt – Gió thổi không tắt – Anh xách đi đâu – Tôi ra đầu cầu – Lập lòe soi lối – Cho cóc tối tối – Đi học bình dân”. Tuy nhiên, hình tượng tiêu biểu của thơ Phạm Hổ là chú bò đi tìm bạn trong bài thơ nổi tiếng Chú bò tìm bạn được viết từ rất sớm, 1952, ngay khi nhà thơ đang hoạt động tại quê hương. Những hình tượng đẹp nói trên của thơ hai ông đã gieo những cảm xúc lành mạnh cho các em.

 

Thơ văn Võ Quảng và Phạm Hổ đầy ắp tiếng cười. Ai đã đọc Quê nội hẳn nhớ đoạn văn này:

 

“- Tất cả quay bên phải! Bên phải là bên tay ta cầm đũa, nghe chưa?

Chị Ba thôi đang tập liền hỏi to:

- Tôi cầm đũa tay trái, tôi quay bên nào?”.

Và Phạm Hổ cũng dí dỏm không kém:

“- Có ai đang khóc nhè

Mà soi gương không bố?

- Một đứa khóc đủ rồi

Soi chi thành hai đứa!”

(Soi gương)

 

          Hạnh phúc của trẻ em là được cười. Rất tiếc, nhiều năm qua, văn học thiếu nhi của ta ít chú ý khai thác yếu tố này. Sáng tác của Võ Quảng và Phạm Hổ cần được xem là một kinh nghiệm tốt.

 

          Giữa hai nhà văn này còn có nhiều điểm giống nhau khác như cùng có tác phẩm được dựng thành phim hoạt hình (Võ Quảng: Những chiếc áo ấm, Phạm Hổ: Em bé hái củi và chú Hươu con), được giới thiệu ra nước ngoài. Họ cũng là tác giả của nhiều tiểu luận bàn về kinh nghiệm sáng tác, bản chất thơ văn cho thiếu nhi...

 

          Hai ông đã được nhận Giải thưởng nhà nước về văn học nghệ thuật. Đó là sự tưởng thưởng xứng đáng cho sự nghiệp văn học đầy nhân văn mà hai ông đã gầy dựng suốt cuộc đời mình.

 

          Bây giờ thì hai ông đã là người thiên cổ, nhưng sự nghiệp văn chương, tấm lòng yêu mến trẻ thơ của hai ông vẫn mãi mãi còn lại với cuộc đời, để các em mỗi khi lật giở từng trang sách hai ông lại có được nụ cười hạnh phúc.

Hai nhà văn Võ Quảng và Phạm Hổ đã đi trọn đời văn của mình. Văn đàn vắng bóng hai ông, khoảng trống mênh mông này chưa dễ gì khỏa lấp...

 

 

Phongdiep.net

 

 

Gửi email trang này cho bạn bè Mở cửa sổ in bài viết này


Chân dung nhà văn ::
  •   Nhà văn Lê Lựu: cuộc trò chuyện bất tận với chính mình và với độc giả
  •   Bi kịch của Lỗ Tấn
  •   NHÀ THƠ LẶNG LẼ TÌM TRẦM
  •   Tôn Nữ Thu Hồng - nữ thi sĩ Huế duy nhất có tên trong 'Thi nhân Việt Nam'
  •   GIAN NAN VỀ VỚI CỘI NGUỒN
  •   NGƯỜI “VỤC GIĂNG SAO ÂU YẾM ÁP LÊN MÔI”
  •   Nguyễn Quang Thiều và Nguyễn Lương Ngọc, hành trình qua sa-mạc-thơ
  •   CHA TÔI: ÔNG PHAN KHÔI (tiếp theo và hết)
  •   CHA TÔI: ÔNG PHAN KHÔI - kì 1
  •   Lan man chuyện về thần đồng thơ Việt
  •  Xem tất cả các tin...

     
     

    Bản quyền 2006 (c) thuộc về PHONGDIEP.NET - Email: webmaster@phongdiep.net