
Chu Thị Linh Quang
Hội viên Hội nhà Văn Hà nội
bút danh Chu thị Lịnh Quang
Quê nội Cao Bằng
Quê ngoại Làng cổ Đường Lâm Sơn Tây HN .
Tác phẩm
Sinh nhật -thơ NXBVH 1997 ,
Tiếng hát gọi mặt trời -thơ NXBHNV 2001 ,
Thông điệp xanh -thơ NXBHNV 2005 ,
Thường nhật -thơ NXBVH 2008
Giải thưởng :Giải nhất thơ Hà Tây 1995-1996 do Hội VHNT Hà Tây tổ chức .
Huy chương VÌ sự nghiệp Giáo dục ,Vì sự nghiệp VHNT .
Quan niệm về thơ : Thơ trước hết là tình cảm chân thành của nhà thơ ,là tình cảm mãnh liệt kết hợp với trí tưởng tượng phong phú , được thể hiện bằng ngôn ngữ trong sáng ,hình ảnh sinh động và giàu nhạc điệu .
TÁC PHẨM TỰ CHỌN
ĐỂ MÙA XUÂN KHÔNG PHẢI KHÓC
Để mùa xuân không phải khóc
Tôi úp mặt vào nỗi cô đơn của chính mình ,
Nghe đâu đây lách tách tiếng chồi xanh bật lá ,
Tiếng giọt sương quẫy trong vườn khuya ...
Để mùa xuân không phải khóc ,
Tôi tung đôi thùng vục đầy nước sông Tích .
Nghe tiếng nước rì rào hát cùng cây cỏ ,
Nắng nôi này nằm dưới đó anh sẽ đỡ khát hơn !
Để mùa xuân không phải khóc ,
Tôi giật mảnh băng tang trên những trang Kiều ,
Tôi dắt em băng qua ngọn lửa đen đang muốn thiêu cháy em bằng dục vọng ,
Tôi đón em về trong tiếng hát tươi xanh !
Để mùa xuân không phải khóc ,
Ta hãy hát bằng cuộc đời của những chồi non !
1995
-- SINH NHẬT
Chị trồng vào đêm bốn mươi cây nến
Bốn mươi giấc mơ xanh lung linh đôi cánh thần kỳ ,bay lên từ chéo áo nhuộm
bùn của Mẹ.
Chị trồng vào đêm những giọt nước mắt màu nâu chắt ra từ lời ru của Bà.
Trồng vào đêm bốn mươi bước chân ngược xuôi khắp chiến trường ,nối liền
mạch máu giao thông ....
Chị trồng vào đêm bốn mươi ngày đêm Trường Sơnn gậm căm hờn chị âm
thầm chôn dấu
từng đồng đội
Chị trồng vào đêm bốn mươi bến nước đăm đăm chờ một con đò trở lại ....
....
Bốn mươi cây nến đứng thẳng nhìn chị trầm tư ....
Những dòng sữa chạy suốt từng thân cây trong trắng ....
1995
NHỚ NHỮNG GIẤC MƠ
Trong vùng hồi quang của chia lìa mất mát ,
Ta muốn níu giữ những ước mơ cho riêng mình
Mỗi người là một mảnh của cuộc sống ,
Biết bao giờ lắng lại được tiếng quê ?
Không ai là một hòn đảo hay ốc đảo theo đúng nghĩa của nó ,
Chỉ có giấc mơ là vật báu hiện hữu trong vỏ não của mỗi người ,
Là tài sản không bao giờ bị tranh chấp ,
Là mảnh đất thiêng không bao giờ phải làm sổ đỏ .
Còn đâu chiều đón bà đi chợ về ,
Còn đâu trưa mấy chị em sì sụp quanh nồi cháo hến ,
Còn đâu tối mẹ ngồi quạt cho em ta và mỉm cười trìu mến ,
Còn đâu mỗi sớm mai cha ngồi rít thuốc lào và nhả khói mơ màng ...
Còn đâu lúc em gội đầu bên giếng ,
Lúc với tay xin lửa qua rào ,
Lúc vút theo cánh diều lộng gió ,
Ước mơ bay đến những chân trời xa....
...Nghe rỉ rích mạch ngầm thao thiết ...
Đất đá ong lặng lẽ giữ thôn làng .
Nghe chuông chùa thong thả từng tiếng một ...
Biết giấc mơ còn mang hơi thở hồn quê ...
Viết Đêm 1/8/2008 -đêm Hà Tây sát nhập về Hà nội .