Truyện ngắn Đặng Hoàng Thám
CHÚA NGỤC
Cái mà tôi đã thấy và khâm phục nhất là ý chí của con người. Các bạn đã từng nghe chuyện các chiến sĩ cách mạng dù bị tra tấn bằng rất nhiều cực hình, bị hành xử đến chết vẫn không khai báo những điều có hại cho tổ chức, cho người khác.
Khi bạn hiếp đáp một người lương thiện nào đó bằng sức mạnh, đôi khi nhân danh lẽ phải. Cái lẽ phải đó thuộc về bạn, nhưng còn rất nhiều người có lương tâm vẫn nghi ngờ. Bạn sẽ nhận được sự đáp trả, có khi cụ thể, có khi vô hình nhưng âm ỉ không bao giờ tắt. Người ta gọi nôm na đó là mối thâm thù. Đừng bao giờ tạo mối thâm thù cho kẻ khác. Có những kẻ yếu đuối, không đủ năng lực sẽ bỏ qua cho bạn. Đối với những kẻ thông minh, mưu trí và có ý chí, chắc chắn bạn sẽ trả giá!
Bạn tôi là một nhà nghiên cứu lịch sử. Anh ta kể cho tôi nghe về giấc mơ lạ lùng của mình. Một hôm, sau khi viết xong bài biên khảo về Bình Tây Đại nguyên soái Trương Định. Anh ta mơ màng thấy kiếp trước của mình là Huỳnh Công Tấn, tên Việt gian đã bán đứng ngài Trương Định!
x
…Hắn ta rất bất an từ sau khi làm nội ứng giết người chủ của mình. Những kẻ chủ mưu, tung hê hắn là trượng phu, anh hùng, thức thời biết được sức mạnh của Đại Pháp. Triều đình còn phải đầu hàng huống hồ chi đám giặc cỏ của Trương Định!
Trương Định chống lại lệnh bãi binh của triều đình và tổ chức nhân dân nổi lên đánh Tây, nên Trương Định phải chết. Hắn đã làm một việc trung quân, đúng đạo lý của nho giáo kia mà! Nhưng đêm đêm, hắn ta thấy đôi mắt người anh hùng nhìn hắn ngạc nhiên rồi chuyển sang khinh bỉ. Hắn thấy những nghĩa quân đòi lấy thủ cấp của hắn _ một tên phản phúc. Họ đòi băm vằm hắn ra thành trăm ngàn mảnh, vải xương thịt hắn ta xuống biển cho lũ tôm cá ăn. Mới đầu hắn cho đó là những giấc mơ nhảm nhí. Nhưng dần dần nó giống như thật!
…Bạn tôi không nhớ rõ vì sao anh ta đã chết và bị giam trong ngục thất dưới cõi âm ty tối tăm, giá lạnh trong giấc mơ của mình!(?). Anh ấy rùng mình, nét mặt vẫn còn bàng hoàng, kinh sợ mỗi lần nhớ lại cái chốn âm u không ngày không đêm ấy! Anh ta kể:
Chúa ngục xuất hiện. Mặt ông ta bầm tím, sưng to, bởi xưa kia, khoảng mấy ngàn năm về trước, khi mới có đề lao, ông ta bị đánh đập rất dã man! Ông chết đi và thành Chúa ngục với quần áo rách te tua; hai tay và hai chân ông đeo cùm xích lê thê, nhưng trông dáng ông có vẻ như siêu thoát! Ông từng bênh vực cho những người hiền lành, lương thiện chống lại bọn cường hào ác bá. Ông đã nhiều lần trừng trị bọn lưu manh côn đồ hà hiếp dân lành. Bọn ác đã hãm hại ông… Ông rất thanh thản khi bị giam vào ngục tối. Ông đã gặp đủ hạng người trong xã hội. Thỉnh thoảng có những tên cướp của giết người thật sự. Thỉnh thoảng có một vài người bị oan sai. Thỉnh thoảng có những tên lưu manh côn đồ, vô lại. Thỉnh thoảng có một vài quan tham bị tội. Bọn quan huyện và cai ngục thường hay giả vờ giúp đở phạm nhân để ăn hối lộ của gia đình họ. Có những gia đình phạm nhân rất nghèo khổ. Chúa ngục rất ghét những tên ấy, dù chúng hay xun xoe, nịnh nọt Chúa ngục.
x
_ Nhà ngươi là một kẻ giết chủ. Chủ ngươi không phải là kẻ ác. Cho dù thế nào đi nữa, nhà ngươi cũng không được giết … Đằng nầy, ông ấy là một vị anh hùng dân tộc_ Chúa ngục nói.
_ Tôi hại ông ấy theo lệnh của triều đình!
_ Cái bọn triều đình Huế nhu nhược ấy đã đầu hàng Tây. Đã rước voi dầy mã tổ. Đã bị nhân dân nổi lên đánh chúng…
_ Tôi là quan, hưởng bỗng lộc. Chỉ làm theo chức trách của mình!
Chúa ngục trợn mắt lên. Ông nắm cái lỗ tai của Huỳnh Công Tấn vặn một cái. Máu chảy ròng ròng: “Nhà ngươi không nghĩ ra độc kế. Không hại Trương Định thì triều đình có xử tử ngươi không? Đừng nguỵ biện với ta!”. Huỳnh Công Tấn co rúm người lại, hắn đau đớn nhưng trong lòng hắn cũng đã manh nha sự thù hận Chúa ngục. Có dịp, hắn sẽ cho lão già đanh ác nầy biết tay!
_ Ta đã biết trong lòng ngươi nghĩ gì! _ Chúa ngục mỉm cười_ Nhưng ngươi nên biết, mối thâm thù của nhân dân đối với ngươi còn cao hơn núi! Ta chỉ mới vặn đứt cái lỗ tai chỉ biết nghe những lời xằng bậy của ngươi kia mà…
Huỳnh Công Tấn thật sự hoang mang, hoảng sợ. “Ngươi còn bị nhiều cực hình hơn cái vụ đứt lỗ tai nầy. Ngươi cũng không trả thù được ai. Bởi ngươi và bọn Tây làm sao nhổ hết cỏ nước Nam nầy như ngài Nguyễn Trung Trực đã nói!”
Những ngày kế tiếp, Huỳnh Công Tấn hết bị bọn lính của Chúa ngục hành hạ, đến những phạm nhân là nghĩa quân, dân chúng cấu véo, chửi bới. Thỉnh thoảng Chúa ngục xuất hiện tra tấn, hành ha, vạch tội hắn. Hắn bị vô vàn cực hình. Nhưng có một điều kỳ lạ là hắn không chết, cho dù những hình phạt đối với hắn rất hải kinh như: tùng xẻo, voi dày, ngựa xéo, bị thú dữ ăn thịt! Có lúc hắn bị bọn quỷ sứ bỏ vào chảo dầu sôi ùng ục nấu hàng giờ; có khi hắn bị trói lại và bị lũ đầu trâu mặt ngựa kéo lưỡi ra cắt, xong dùng chuỳ gai đánh bể đầu. Hắn đau đớn tột cùng. Hắn muốn chết nhưng không thể chết được! Hắn là tên khá đần độn, ngu ngơ nhưng lại tham lam. Hắn tưởng mình sẽ được vinh thân, phì gia. Được hưởng lạc thú trần gian với những mỹ nữ non tơ, với rượu ngon thịt béo. Đôi khi hắn có ảo tưởng mình sẽ trường sinh bất lão!
Nhưng bây giờ, thân hắn thua cả con chó điên giữa chợ. Hắn khóc! Nhưng đó chỉ là những giọt nước mắt muộn màng. Hắn đang bị giam giữ. Mà nơi đây không phải là địa ngục ở chốn trần gian. Nơi đây là cõi âm ty. Nơi nhiều người và những kẻ ác phải trải qua, trước khi đầu thai làm lại cuộc đời.
x
Có một vài người “bị vướng” trong những trại giam thời chiến tranh ở miền Nam, kể lại rằng- họ đã từng gặp “Chúa ngục”! Câu chuyện pha chất hoang đường, huyền thoại nhưng lạ và hấp dẫn: Chúa ngục... Ông ta thường xuất hiện vào lúc giao thừa! Ngay cái thời khắc thiêng liêng, chuyển mùa của đất trời. Lúc mà những người có tâm trạng không thể nào ngủ được trong bốn bề vách đá âm u lạnh lẽo. Chúa ngục mặc quần áo rách bươm, mang xiềng xích leng keng với bộ mặt thâm tím, sưng tấy còn dính chút máu me nơi khoé miệng. Ông đi ngang và nhìn vào các phòng giam. Những người được thấy ông, ban đầu rất kinh sợ! Nhưng ông hiền lành. Ông thường cho biết ngày giờ của những ai sắp được ra. Gặp ông không phải là điều xui xẻo, trái với những điều người ta nghĩ! Nhưng ông cũng thường hay trừng trị những tên gian ác, cụ thể những kẻ giống như Huỳnh Công Tấn và những tên tham quan, ô lại, những tên côn đồ cướp của, giết người, hiếp dâm và bọn tráo trở… Nhưng có một điều rất thật - Chẳng ai muốn diện kiến với ông cả!