Tìm kiếm:

Số truy cập: 11107006

 

TRANG CHỦ    DIỄN ĐÀN    GIỚI THIỆU    LIÊN KẾT

 

 

 

SÁCH MỚI ĐƯỢC TẶNG

 

- Mỗi nhà văn một chuyện lạ (Phạm Khải - NXB Dân Trí)

- Chạm vào nỗi nhớ (thơ Trần Bá Giao - NXB Hội nhà văn)

- Ánh sáng (thơ Trương Trung Phát - NXB Hội nhà văn)

- Loa kèn trắng đợi anh (Tản văn của Diệu Thu, NXB Văn học)

- Từ hầm lò Mông Dương đến nóc nhà thế giới Tây Tạng (Huỳnh Dũng Nhân - Đỗ Doãn Hoàng, NXB Thông tấn)

- Người thứ ba (Thơ Đinh Thị Hường, NXB Hội nhà văn)

- Tĩnh thì sáng (Thơ Đỗ Trọng Khơi, NXB Hội nhà văn)

- Trường Sa ơi Trường Sa (Thơ Lưu Thị Bạch Liễu- NXB ĐH Thái Nguyên)

- Và đàn bà (Tạp văn của Bùi Thanh Minh - NXB Quân đội nhân dân)

 

Xin trân trọng cảm ơn các tác giả, các đơn vị xuất bản đã gửi tặng sách và trân trọng giới thiệu cùng bạn đọc.

 

 

 

ĐIỂM

BÁO

Văn nghệ,

Văn nghệ Trẻ

& một số

tạp chí

văn học...

 

 

LĂNG

KÍNH

(phỏng vấn, bình luận tác phẩm của Phong Điệp

PHONG ĐIỆP -SÁNG TÁC MỚI

 

Từ ngày này sang tháng khác, Linh cắm mặt vào chậu than. Nhìn hết lớp than này đến lớp than khác biến thành tro. Linh thấy mình cũng như tàn tro ấy thôi, nhưng vẫn cứ phải cố rực lên mà nhen thêm chút lửa…

(Tàn tro)

 

 

PHONG ĐIỆP - TẠP VĂN

  

NHỮNG DÂU CHẤM LẶNG

 

 

THƯ VIỆN TÁC GIẢ

 

Khi người ta còn biết cô đơn , biết sợ cõi hư vô và biết chết , ngày ấy còn thi ca

 

 

 

 

VĂN HỌC THIẾU NHI

 

 

 

CHÂN

DUNG

NHÀ

VĂN

 

 

“Có những phút ngã lòng/ Tôi vịn câu thơ mà đứng dậy” (Thơ Phùng Quán)

 

Home >> Nội dung website >> KẾT NỐI >> Đường Văn


Ráp Việt - Truyện ngắn của Lê Minh Khuê

 

Ráp Việt
Truyện ngắn của Lê Minh Khuê

 


Minh họa của Kim Duẩn

 

Chị Hường chủ nhà nghỉ, một loại nhà nghỉ bình dân bảo Canh đâu rồi sao cái phòng 203 không mở được khóa. Canh đi lên cầu thang cúi cái thân hình to béo bảo vệ nghe hỏi vậy rất nghi hoặc bảo phòng đó hôm chủ nhật có hai người thuê trả tiền trước ba ngày nhưng ngay buổi tối thấy trả phòng hỏi người nữ đâu người nam bảo đi ra rồi. Anh chị có lấy lại tiền không bảo thôi để đấy bo cho mấy anh. Người nam này trẻ hơn người nữ trông như chị em nhưng đeo kính đen to tròng cổ áo khoác dựng lên không rõ mặt lắm. Sao biết trẻ hơn? Dạ nghe giọng thấy chỉ độ hai mươi người nữ cũng không rõ mặt lắm vì lúc ra không thấy lúc vào quàng khăn to nhưng trông dáng đi thì có vẻ già già. Chú chỉ được cái đoán mò đoán mẫm. Dọn phòng rồi chứ gì? Vâng. Nhận phòng thấy tinh tươm không mất thứ gì kiểm tra tủ lạnh tủ quần áo toa lét, kiểm tra ngay mới cho người nam đi, không mất gì. Đã có ai thuê phòng đó chưa? Bốn hôm rồi không có ai thuê. Hôm có tốp học sinh đi trại đưa chìa khóa phòng đó chúng nó nhận lên giữa cầu thang chúng nó lại đổi sang 206 không lấy 203 nữa. Hỏi sao không lấy chúng nó bảo không thích.

 

Mấy người nữa nhập bọn. Vừa đi vừa lời qua lời lại.

 

Cũng lạ nhỉ. Phòng nhìn ra chân núi đẹp thế nhiều người thích. Hay có ma mãnh gì nó ám nhỉ. Lúc nãy tra chìa khóa mà không mở được đây này... Cả tốp gồm chủ nhà nghỉ, trực tầng, bảo vệ đêm và thu ngân vừa đi vừa thấy hồi hộp chìa khóa xủng xoảng đi sát vào nhau có người còn nắm tay người bên cạnh. Nhà nghỉ kiểu của những năm chín mươi chưa cũ lắm nhưng không phải loại hiện đại bây giờ. Mỗi người xoay vài vòng mà khóa vẫn không mở ra được. Sau cùng bảo vệ và trực tầng vạm vỡ cùng ô dô ta - lao nào. Cửa gỗ tung ra. Cả mấy người cùng bị gió thốc vào mặt. Gì thế nhỉ? Mùi. Ở cái xứ nhiệt đới gió mùa này không có gì gây ấn tượng bằng các thứ mùi của nông thôn giờ không còn cây cối cống rãnh ngập ngụa của thành phố đất chật người nêm cối suốt ngày bốc mùi đặc trưng của sự bừa bãi hoang dã thậm chí có người vào nhà hát Tây thành phố lớn cũng có mùi tràn vào nhạc giao hưởng cổ điển. Nhưng cái mùi này thì khủng khiếp y như thời chiến tranh đi qua cái làng nào đó bị bom đạn tàn sát mà chưa kịp dọn. Mùi người chết. Nhưng đâu phải ai trong đời cũng một lần bị mùi đó thốc vào mũi. Mọi người nôn nao mặt cùng xanh một lượt. Như bị nước rêu quét vào da. Có ánh sáng tràn vào, căn phòng như có sự chuyển động như có sự đánh thức vì mấy hôm rồi chưa ai mở cửa. Ai đó thét lên: dòi! dòi thật đấy kìa! Những vật thể tròn mum múp bằng đầu đũa màu ngà ngà bò như cách bò của bọn bò sát tỏa ra trên nền đá hoa. Chúng bò từng dãy dài từ trong gầm chiếc giường đôi nhà nghỉ không cao không thấp có những thang giường to tướng chịu được các trận đấu đá thuê giờ. Đàn bà chạy ra hành lang nôn oẹ. Bọn đàn ông gan hơn vẻ có trách nhiệm khoát tay bảo nhau cứ vào xem sao. Rồi thay nhau khiêng hẳn cái giường lên.

Loại giường hộp này lâu lâu người ta mới dựng dát lên quét bụi bên trong. Còn thường thì ít khi lia được chổi vào trong gầm mặc kệ các thứ bụi bẩn các thứ tiện tay ném vào từ vỏ chuối đến bao cao su. Giường khiêng lên và tô hô một... xác chết. Nữ xác chết đặt trên một cái khăn ni lông trải bàn đầu gối lên cái túi da đắt tiền loại túi giá ngàn đô mà các cô nàng tỉnh lẻ có tiền khoác vai đến các quán rượu mở cho dân làm ăn đang học đòi thượng lưu. Đồng quê nhưng vào được giới có tiền buôn đất tiền phần trăm dự án tiền hối lộ thừa sức thượng lưu dù đi ỉa quên giật nước dù ngồi xổm trên ghế thả sức xỉa răng như gõ mõ súc miệng òng ọc. Một trong mấy gã đàn ông nhìn xác chết kịp nghĩ từng ấy điều khi thấy “đồng bào” nằm đó quen mặt nhưng ít giao tiếp vì xưa nay khinh tái nhau... “Đồng bào” này mặt đã lỗ chỗ ruồi bâu dòi đã đục vào hốc mắt đã bò từ tai ra hàng đàn nhưng vẫn nhận ra nàng là Lan Hương cái tên khá thông dụng. Là một trang nhan sắc do có mấy lần lên thành phố lớn dao kéo. Nàng là con gái một thợ cắt tóc vốn cựu binh chiến tranh biên giới. Thợ cắt tóc thuộc thành phần cơ bản công nông trúng ủy viên hội đồng nhân dân huyện từ ù lì chân chất vào chân ủy viên họp hành gặp gỡ ông thợ cắt tóc trở nên ma mãnh. Ông tư vấn cho cánh đàn em nên mở rộng các hoạt động xã hội thu hút tiền đầu tư cụ thể huyện này thời chiến tranh có cây cầu nổi tiếng vì bị Mỹ đánh phá ác liệt lại nổi tiếng vì có một tấm gương bảo vệ cầu. Dù chỉ được liệt vào hàng anh hùng ở địa phương nhưng đang có phong trào học tập gương sáng tiền bối sao ta không mở cuộc thi làm ca dao hò vè rồi đọc diễn ca về anh hùng quê hương? Dự án trình lên. Phong trào phát động. Diễn ca đọc ra rả trên đài huyện đài tỉnh. Thơ cả đống. Các trường học cứ sáng thứ hai trẻ con tập trung dưới cờ nghe đọc các thứ nọ kia. Bọn trẻ đi học sớm đã buồn ngủ lại nghe những chuyện đâu đâu chúng nó vừa ngáp vừa thờ ơ vừa cáu kỉnh. Nhưng tiền thì về. Tiền về. Đó mới là quan trọng. Tiền nhiều thì phần trăm nhiều và các sếp ở huyện nở mặt nở mày. Tiền phần trăm là chính đáng không bị liệt vào tham nhũng. Các sếp cám ơn ông thợ cắt tóc cựu binh đã sáng suốt nâng được tầm chính trị cho quê hương lại dầm tay nặng túi. Trớ trêu thay con gái cưng cựu binh thợ cắt tóc nằm chết trong gầm giường nhà nghỉ dòi đục thủng mắt thủng tai. Mới có mấy ngày mà bọn nó đã ăn ruỗng thân thể giai nhân. Nhan sắc tuyệt trần cũng không kháng cự nổi mấy con bọ...

 

Gã đàn ông nãy giờ nghĩ ngợi về cái sự “đồng bào” nằm kia về ông thợ cắt tóc ủy viên về con gái cưng Lan Hương của ông. Nàng là một trang anh hùng hiếm có. Nàng lên tỉnh khi túi mỏng lao vào nghề chạy quảng cáo cho một công ty truyền thông. Anh em lả lướt tuốt luốt với các giám đốc các chủ doanh nghiệp bất cần gì dù đó là một lão ngà ngà hoa râm nách bốc mùi vì nốc rượu thịt chó thịt mèo nhưng tiền tỉ xí nghiệp nhà nước gã nắm trong tay. Lan Hương đặt đầu các lão lên đùi mặc váy ngắn một tay vuốt ve phần nhô ra của lão một tay đưa bút cho lão ký. Tám mươi phần trăm phi vụ thành công. Hai mươi phần trăm kia thuộc về các sếp có lương tâm, sếp keo bẩn hoặc sếp có chữ nghĩa. Số không ký nổi này lại ít tiền. Nên nàng đếch cần. Nàng thắng lớn. Tiền quảng cáo của nhà nước rót vào tài khoản riêng trong hơn một năm nàng có vài trăm ngàn đô. Sếp lớn trên tỉnh gà cho nàng lao vào bất động sản. Giàu có hơn bất cứ một sếp nào ở huyện nàng lại còn chạy được cả bằng tiến sĩ. Nhan sắc tiền bạc học vị... đủ cả nhà vài cái đứng tên cho thuê trên tỉnh lãi mẹ đẻ lãi con trên tài cả bố. Nàng chỉ còn thiếu mỗi mùi chính trị xã hội để có thể sánh ngang anh em đứng trên đài vẫy tay đoàn người vô danh cờ hoa diễu hành ngày lễ. Nàng đăng ký kể chuyện anh hùng quê hương... Nàng kể chuyện và đã vào giải nhất.

 

Nhưng giờ nàng nằm đây. Sao thế nhỉ? Dòi đã đục mặt đã rỗ xác đã trương phềnh... Gã đàn ông nãy giờ nhìn Lan Hương thắc mắc thường ngày vẫn khinh bỉ gọi loại này là “nệm mút” do thấy sức trai thời nay không thể sánh được với tài năng chinh chiến của các nàng thấy loại này như sứa đi khe cửa hẹp cũng qua nên gã cú. Gã vừa ghê sợ vừa hả hê nhìn vô số người đang rầm rập chạy đến bu đầy hành lang nhà nghỉ. Tay thanh tra cảnh sát huyện đang dùng di động gọi về tỉnh. Vụ án rất kỳ lạ anh ạ mời các anh về. Cô Lan Hương đoạt giải nhất kỳ thi kể chuyện anh hùng quê hương nên vụ này càng quan trọng. Tôi nghĩ có thể có yếu tố chính trị. Nhà nghỉ này cũ nhưng mới bán lại cho chị Hường người tỉnh khác đến cả chủ cả nhân viên đều ở xa nên không ai rõ mặt đối tượng đi cùng Lan Hương. Lại chỉ có một chứng minh thư của Lan Hương đăng ký thuê phòng... Chứng minh thì giờ vẫn còn ở lễ tân.

 

Chúng tôi phải xuống rồi! Lời trên tỉnh - Do cô này có tiếng trong ngành tư tưởng đang đưa vào diện kế cận từ hôm thi kể chuyện.

Chị Hường chủ nhà nghỉ khóc mếu bảo em mua chỗ này không rẻ bây giờ xác chết trong gầm giường ai dám đến nữa.

 

Cậu Canh bảo vệ cố nhìn từng khuôn mặt đàn ông trong đám hiếu kỳ kéo đến chật hành lang xem có nhận ra ai không nhưng bó tay. Ai biết sự thể này mà lường trước. Dám giết cả người giải nhất thi kể chuyện anh hùng quê hương. Bắt được tử hình là cái chắc... Không ai ngờ sát thủ trẻ măng đứng ngay cửa ra vào. Một chàng đầu húi kiểu tài tử Hàn Quốc mặt còn lông măng cao lớn dáng dấp tỉnh thành mặt mũi sáng trưng áo phông quần bò như mọi gã ở mọi nơi trên hành tinh thế kỷ này. Sát thủ điềm nhiên đứng trong đám người hiếu kỳ vô can nhìn ngó. Người ta đang đo đạc đang dùng kính lúp soi chiếu rồi chụp ảnh rồi dùng kìm bỏ các thứ lặt vặt quanh xác chết vào các túi ni lông trong. Dòi đang bò ra phía ánh sáng người ta dùng một thanh gỗ chặn cửa... Mọi con mắt mê man quan sát. Cả sát thủ. Hắn cũng quan sát như không phải việc mình gây ra. Cho đến lúc một vị oai vệ mặc cảnh phục chen vào và quát to: ra hết. Sao lại để đông thế này. Ngăn hiện trường ngay!... Sát thủ bị đẩy ra cùng với mọi người.

Sát thủ tên là Cảnh, đang học đại học trên tỉnh. Là cháu nội ông Hùng. Người mà cả quê hương tôn vinh suốt những năm chiến tranh giờ đột nhiên người ta ra rả tên ông! Ngày và đêm.

 

Cảnh mím môi thỏa mãn và cả liều lĩnh. Bây giờ có bị bắt cũng thoải mái vì việc làm của hắn là để trả thù cho cái việc đem ông hắn ra bờm xơm... Cảnh lấy xe máy đi một mạch về nhà ở đầu phố huyện nơi trước kia là một rừng cây ổi cho quả thơm lừng giờ này là một rừng xi măng với nhà mái bằng giống nhau cả chỗ đi ỉa. Mẹ Cảnh ngồi máy khâu đang sửa quần áo thuê thấy Cảnh lầm lì đi xăm xăm vừa nhìn theo con vừa cười: lại gây sự ở đâu rồi! Cảnh không trả lời đi tuốt lên tầng thượng nơi để bàn thờ, ông nội trong ảnh phóng to đặt giữa bàn thờ. Ảnh ông chụp sau kháng chiến chống Pháp chưa đầy ba mươi tuổi tóc rẽ ngôi lệch chải sáp bóng răng ông hơi hô trong ảnh trông ông như cười. Ba tấm huân chương ông cài áo trong ảnh giờ thêm hai nữa là năm huân chương cài trên nền vải đỏ để trong khung cạnh ảnh ông. Ông bị mất một chân thời đánh Điện Biên sang đánh Mỹ ông không thể tái ngũ. Ông phụ trách dân quân huyện nhà - tiểu sử về ông ghi như thế. Các bài học ở trường tiểu học huyện thường có bài ngoại khóa như thế. Mỹ ném bom dữ dội xuống Cầu Kim bắc qua sông có con đường lên phía Bắc chở hàng viện trợ. Đường tỉnh lộ nhưng vài cây số nữa là tới đường quốc lộ. Mấy thằng phi công Mỹ gầm rú săm soi ông cho đại đội dân quân bắn trả rơi một thằng F105 ở trên núi. Thời đó bố Cảnh cùng lũ bạn tiểu học chạy lên núi lùng phi công Mỹ nhưng bộ đội ở bên kia núi đã làm xong mọi việc. Các bài ngoại khóa kể cho trẻ con trong huyện dựng lên đúng hình ảnh ông nội đi chân giả đội mũ sắt phất cờ hiệu hô bắn.

 

Cảnh phổng mũi suốt thời học ở quê hương. Phổng mũi với bọn bạn không phải vì ông chỉ huy bắn máy bay mà chỉ đơn giản ông là ông nội hắn. Gần một năm nay cả huyện như phát rồ học tập. Đủ các thứ gắn cho ông. Chăm lo công tác. Tiết kiệm cần lao. Tính quần chúng cao. Gia đình xã hội hài hòa... Ra rả ở các buổi họp phường họp xã. Bọn trẻ con thi nhau hót những điều chúng nó chả bao giờ nghĩ đến... Thằng bạn Cảnh dạy cấp hai rỉ tai Cảnh tao bạn mày tao nói thật mày đừng nói lại với ai cứ cái kiểu này người ta ghét ông nội mày rồi ghét sang cả mày liệu hồn đừng xuất hiện nhiều chỗ đông người chúng nó ném đá củ đậu vào đầu mày tan xác!

Mẹ Cảnh bảo ông là anh hùng sống trong dân gian ai lại nỡ đem ông ra làm trò như thế.

 

Cảnh bó tay.

Lúc này Cảnh thắp hương. Vái ông. Thì thầm ông ơi cháu khử cái đứa dám đem tên ông ra hát trên sân khấu. Cháu không phải giết người đâu vì nó không phải là người nó láo nó hỗn cháu làm phận sự của người cháu ông phù hộ cho cháu ông nhé!

 

Mắt ông nội trong ảnh như cười. Thẻ hương rung rinh khói. Cảnh cảm thấy như vậy. Hắn lấy ít đồ đạc rồi bảo mẹ con về trường đây mẹ ạ. Không nghỉ chủ nhật à? Con có việc ai hỏi mẹ cứ bảo con không về chủ nhật nhé. Cứ xem như con không về mấy hôm vừa rồi. Nói như chơi. Cả tuần mày lang thang ở thị trấn mà lại bảo không về. Cái thằng! Thì có thế nào mẹ nói như thế. Con đi chơi loanh quanh rồi ở nhà nghe nhạc xem phim. Mẹ cứ nói như thế.

Mẹ Cảnh là lạ nhìn thằng con. Có gì mà phởn thế nhỉ!

 

*

Buổi chung kết kể chuyện anh hùng quê hương trong hội trường ủy ban huyện xanh đỏ y như các buổi hội hè cấp huyện thời xưa. Những cờ những khẩu hiệu những đội cổ vũ mũ giấy trên đầu tay giăng biểu ngữ hò hét cố lên cô chú cố lên anh chị làm cả hội trường rung rinh tường gạch. Phần thưởng trao giải nhất một ngàn đô la Mỹ nên các đội các anh chị thi nhau trổ khả năng trời phú người phú. Nàng Lan Hương leo lên hạng A sơ khảo nhưng lại dành để kết thúc buổi thi cho có ấn tượng với vị to trên tỉnh về dự và các vị chủ chốt huyện nhà. Một tốp thanh niên trương chữ cố lên Lan Hương đứng sát sân khấu, y như các buổi truyền hình giao lưu. Lan Hương mặc váy có đuôi như váy cưới hoàng gia bên Tây cổ áo lại bình dân khoét xuống phần núm ngực giày cao gót nhọn như đinh đầu gắn mũ lấp lánh như đầu hoàng hậu. Nàng đứng bên phải. Bên trái xuất hiện hai chàng mặc y chang nhau quần lửng vô số túi hộp áo đen ba lỗ in hình một thằng người đang ngoác mồm tóc dựng như bị điện giật, cổ hai chàng tròng hai xích bạc to tướng. Trong mấy phim tài liệu về thổ dân Nam Thái Bình Dương người ta thấy những gã y như thế này nhưng đi trong rừng ăn sâu nướng. Trên loa đang giới thiệu hai chàng nói ráp. Mấy bà già ngồi phía xa bảo nói ráp là nói đế đấy. Như trong chèo có nói đế.

 

Lan Hương giọng cao vút rồi hạ xuống trầm trầm giọng đàn ông. Lan Hương gọi ông nội thằng Cảnh là đồng chí. Điều này làm thằng Cảnh tức. Bắt đầu tức. Cô nàng cố lấy vẻ nghiêm trang trí thức kể thế này thế kia về gia cảnh về tình yêu về đức cần kiệm liêm chính về tình đồng đội về tinh thần vượt khó xây dựng quê hương... Những điều mà bố mẹ thằng Cảnh chưa từng kể. Nó nghe. Nó nghĩ ông nội nó cũng giản dị như ông Thưởng bạn ông chỉ có điều ông chân giả mà vẫn bắn được máy bay Mỹ và người ta phong anh hùng. Có gì mà con đĩ kia bịa tạc hót như khướu. Trên trời ông sẽ bực lắm đây. Cảnh cố chen qua các hàng ghế để đến gần sân khấu, gần vị to trên tỉnh đang ngồi cùng các vị huyện. Tai hắn không bỏ sót một lời từ cái giọng chuyên đi mồi các đại gia cái giọng của bọn đàn bà con gái ở quê ra làm chiến binh đánh phá vào tận giường ngủ các nhà tường dày cửa chắc đang xây dựng luật lệ gia phong. Kể đến đoạn người anh hùng chia tay người vợ trẻ lên đường lên Tây Bắc giọng cô nàng pha chút thê lương nhưng cô nàng điều chỉnh ngay cho hợp với không khí hào hùng.

 

Đột nhiên cô nàng ngừng bặt hất đuôi váy liếc sang chỗ hai rapper đang chờ vào nhịp. Các rapper cất giọng và mọi thứ ở đây một chút ở kia một chút rồi nhại poping và locking - băng đĩa tràn ngập phố huyện nhại gì chẳng có. Rồi các rapper sờ gáy giơ hai tay về phía trước rồi vuốt vai rồi cúi người quay tơ rồi sờ chim rồi đập gót chân... nói tóm y hệt các rapper da đen đang nổi đình đám trên ti vi cáp. Rồi người nọ nói người kia nghiêng tai rồi ngược lại rồi cả hai cùng nói. Tiếng Việt nói một chặp cũng ra ráp. Như ai. Chỉ có điều ráp tiếng Việt lại có nhịp điệu sáu tám thơ lục bát - Ta anh hùng thời nào cũng sẵn - Sì chét- Người chết thì đã anh hùng - Sì chét - Bảy mươi tuổi lại bước vào đời - Sì chét - Hiểu ra cái sự ăn chơi khôn cùng - Sì chét - Khi tuần tự lúc cao trào - Sì chét - Đúng nơi đúng lúc ngọt ngào vô biên - Sì chét...

 

Lan Hương nhún một bên. Hai rapper nói ráp một bên. Huýt sáo vỗ tay. Hai rapper vuốt tóc cúi người sờ chim sờ chân chém gió móc tay túi quần mồm miệng tía lia nhạc sàn ngoáy tít đèn như phim chiến tranh tia lên trần chiếu tìm máy bay phát xít thế chiến. Lan Hương cứ chen giữa các giọng ráp kể theo bài soạn sẵn mà tay nghệ sĩ phòng văn hóa huyện bịa tạc. Vỗ tay ầm ầm. Các VIP ngồi bàn đầu trải khăn kẻ ô để hoa nhựa cạnh chai la vi mặt mày phương phi ngả người tỏ vẻ chăm chú. Cảnh nhìn cả bọn thấy kích động toàn thân tê buốt như bị dội nước lạnh đúng đỉnh đầu. Hắn không còn thấy tức. Hắn thấy căm thù.

 

Cái gã cứ đệm sì chét giữa mấy câu ráp giờ lại gần Lan Hương giơ tay bá vai cô nàng. Gã kia nhảy tưng tưng. Ngày xưa lắm cái tù mù - Sì chét - Biểu sao làm vậy cộng trừ giản đơn. Sì chét... Bây giờ thời đại kim tiền. Sì chét. Quyết sớm một tí quy tiên phí hoài. Sì chét! Lan Hương kể về đức tính cần kiệm của người anh hùng. Thời đó, nghe bố kể nghèo khổ cả làng nghèo khổ cả nhà có gì phải tiết kiệm. Cái đệm mút kia bịa không biết ngượng. Khổ nỗi cái loại đệm mút cao cấp này bảo kê bảo hiểm đầy mình. Cả thị trấn xôn xao từ lâu cửa nào nó cũng lọt nhờ tiền nhờ lưỡi trên lưỡi dưới chả ai làm gì được cả hai cha con nhà nó. Vụ này Cảnh nghĩ mình phải tìm ra cách chứ không thể chịu được nữa. Trên kia hai rapper đưa đời sống tươi rói để kết bài ráp bằng ca dao rao vặt. Bàn là quạt cháy máy bơm ti vi tủ lạnh nồi cơm bộ đàm công tơ cát xét đầu dàn dùng lâu đã hỏng thành hàng bán đi... Sì chét!

 

Vỗ tay như sấm. Giậm chân rầm rầm. Vị cao nhất ủy viên tỉnh ngả người chớp mắt nhìn váy chấm trên sàn Lan Hương. Vị này nghe nói thành tích chiến tranh biên giới chống Tàu đại đội trưởng bộ binh dốt đặc được mỗi đức tính là mê gái. Mê gái nghĩa là còn một góc mù mờ không đến nỗi đặc sệt mùi tiền. Vị đĩnh đạc rời chỗ ngồi các vị theo hầu cỡ ủy viên cấp huyện mụ mị theo sau như bị đánh thuốc mê do cái sự ồn ào vừa diễn ca vừa kể vừa ráp dù lời lẽ nghe chả thủng chữ nào. Cảnh cố chen chân theo đoàn ra hậu trường. Cảnh có gã anh họ vai u làm cảnh vệ vị trên tỉnh nên Cảnh vào được nơi vị trên tỉnh giải lao. Vị ủy viên tỉnh ngồi giữa các quan chức huyện nhà thân mật vỗ vai vài người rồi bắt tréo chân ngồi ngả người rồi nheo mắt. Vị này răng trắng không phải loại răng Zombie mà các vị u năm mươi u sáu mươi sở hữu tài sản nhan sắc mà cha mẹ đầu tắt mặt tối để lại đến lúc làm quan cũng không buồn chỉnh sửa nên mồm mở ra cứ đen sì sì một lượt lại nham nham nhở nhở. Vị tỉnh này cười tươi răng trắng chả biết thật hay giả nhưng ít nhất cũng chiếu cố mắt thiên hạ. Một gã đưa đến chai rượu giải lao khi chờ ban giám khảo xếp hạng. Ngoài hội trường huyên náo ca nhạc học sinh chào mừng ngày kể chuyện anh hùng quê hương. Vị trên tỉnh, có lẽ rất là quen sự này nên cầm ngay chai rượu còn vướng vài sợi rơm ngoài vỏ. Vệ sĩ anh họ ghé tai Cảnh chai này ngàn rưởi đô! Cha mẹ ơi! Cảnh rên. Chai rượu uống chơi chơi ngàn rưởi đô! Ăn thua gì. Vệ sĩ anh họ thành thạo ghé tai thằng em bảo đứng xa xa ra đằng kia. Cảnh nán lại xem vị trên tỉnh phát biểu về chai rượu uống chơi. Vị nhìn lướt qua quay quay cái chai một chút rất sành điệu rồi gật đầu uống được ha! Tay hầu rượu đưa ở khách sạn đến cung kính đón cái chai để mở nắp rót ra mấy ly chủ chốt. Nâng ly. Chạm cốc. Cảnh mê man nhìn các vị. Nghe nói nhiều vị hay diễn. Thường uống loại xịn ở chỗ vắng vẻ còn các vị này có vẻ không thèm diễn. Quên cả cái sự những chỗ đông người thế này nên diễn chữ cần kiệm thương dân nghèo đói không nỡ uống chơi ngàn rưởi đô tài sản của một nhà làm cả năm. Vẻ mặt của vị trên tỉnh tươi tắn loại quan càng ngày càng trẻ đẹp vị nâng ly rượu sánh màu mật ong cụng bên phải bên trái. Nhìn cách vị uống rượu Cảnh nghĩ các vị không tội gì mà diễn thật. Cái gì đến tay thì cứ ô kê đời ngắn lắm. Vị trên tỉnh ngó nghiêng đưa mắt tìm kiếm trong đám đông ở cuối phòng. Ngay lập tức nàng Lan Hương sà lại nhanh như bướm. Nhìn gần cô nàng tóc nhuộm nâu đỏ da tay trắng nõn cằm xẻ mắt lột mi. Nàng rẽ váy lại gần và ngay lập tức nàng như ngồi lên đùi vị nhưng để giữ khoảng cách nàng lại xích ra một chút lả lướt nhưng đoan trang đủ cho vị nọ muốn giơ tay ra rồi lại để ngang cho xứng địa vị cấp trên đàng hoàng. Nhìn từ xa thấy hai kẻ vừa bờm xơm ông nội mình bây giờ đang diễn trò vừa nâng đỡ vừa dựa dẫm nhau Cảnh mím môi mẹ kiếp cuộc đời. Khi ông nội hy sinh cha mẹ Cảnh chưa gặp nhau. Còn ở tuổi thiếu niên. Nhưng Cảnh ngưỡng mộ ông không muốn ai đưa ông ra đám đông ồn ào làm linh hồn ông xao động.

 

Vị trên tỉnh đang khen đứt lưỡi giải nhất giải nhất! Cô kể chuyện thật duyên đặc biệt xen vào bài kể chuyện lại có nhạc ráp nội dung như vậy là hỗ trợ cho nhau anh hùng có thời xuất sắc giờ đây cuộc sống tiếp theo thật hoành tráng. Tốt tốt! Các vị huyện hân hoan thành thích huyện nhà được tỉnh nhìn thấu. Lan Hương cư xử đúng chức phận nòng cốt. Vị kia nhìn nàng đánh giá cao thế hệ kế cận rồi bảo chuyển công tác đoàn thể để phát huy. Xem như cô nàng toại nguyện ước mơ đứng trên lễ đài vẫy tay ngày lễ! Vào cầu rồi!

 

Nghe nói tỉnh nào đó có nàng xinh đẹp không muốn đi bán hàng vào giữ chân rót nước tiếp khách ở cơ quan ngạch đoàn thể. Thủ trưởng thành phố tóc bạc vi hành ghé chân. Nhìn giai nhân ỏn ẻn vai châm trà rót nước vị tóc bạc xuýt xoa tiếc. Không phải tiếc cho tuổi cao trông thấy đầu xanh nhớ thời trai trẻ mà tiếc cho cái sự bỏ phí tài năng. Vị khều thủ trưởng trực tiếp của nàng: Này này kế cận đấy chứ tìm ở đâu. Cho đi học rồi đào tạo! Cứ tưởng nói qua nói quít ai ngờ các thủ trưởng cấp dưới thực thi trên cả sốt sắng. Nàng nọ nhảy cóc sách vở sao đó giờ nghiễm nhiên áo dài hạt trai đeo cả chuỗi đứng trong giới quan chức tỉnh chức danh to đùng chữ ký tiền ngàn tỉ ai trước kia trót thờ ơ giờ trông thấy nàng sợ tắc thở.

 

Lan Hương xem vậy là vào tầm ngắm. Cô nàng thẳng vai bước lên sân khấu nhận giải nhất mà vị trên tỉnh trao tặng. Cúp pha lê vòng hoa quấn cổ. Ông cựu cắt tóc nghẹn ngào. Một vài vị huyện nghẹn ngào nhưng lại có mấy ngài sáng suốt ở huyện thì thào thế này thì không ổn cái vấn đề nhân cách. Kể chuyện anh hùng phải là người có đạo đức. Khổ nỗi vị trên tỉnh đã chấm đã chỉ đạo ai còn dám lăn tăn?

*

Thằng Cảnh lượn lờ cả buổi chiều cổng nhà Lan Hương. Lão bố không còn cái vẻ nhà quê mù mịt thời cắt tóc giờ lão mặc pyjama tưới hoa, con chó cảnh nhắng nhít bên chân vườn nhà rộng như rừng ô tô đậu lối ra cổng. Không thấy Lan Hương ra đường hai hôm rồi. Có lẽ sợ đá củ đậu. Bỗng dưng múa mép ẵm cả ngàn đô thiếu gì đứa tức. Cảnh định bụng cứ chờ thể nào tối nó cũng ra tương cho một phát vào đầu rồi chuồn... Sau cùng lại phải nhờ đến cái di động. Cảnh dụ được cô nàng ra quán cà phê ở bên chân núi. Lan Hương cũng hơi sững người khi thấy một thằng bé cao lớn sáng trưng chờ mình dưới ánh đèn mờ. Chẳng khó gì cho cô nàng vào bẫy với cái vẻ xúc động ngào ngạt khi nhắc đến ông nội khi biết ơn chị đã kể chuyện về ông em hay đến không ngờ bố mẹ em hôm đó đi xem về cũng nắc nỏm cả đêm bảo em tìm chị cám ơn. Chẳng khó gì cả khi Lan Hương chạm tay vào cánh tay rắn chắc của thằng bé. Lan Hương hơn bảy tuổi cảm thấy toàn thân kích động khi cái sự trẻ trung kia truyền qua da thịt cô nàng như một thứ điện làm mạch máu chuyển như đun sôi dưới mặt trời. Thôi đừng gọi là chị xưng em nữa mà gọi nhau bằng tên nhé. Cảnh mơi cô nàng gật tắp lự. Một cái vuốt lưng từ bàn tay mạnh mẽ một cánh tay quàng qua vai như người lớn Lan Hương rùng mình dựa vào thân thể trai tân. Cô nàng thành thạo nhưng toàn nếm của ôi toàn là chồng người ta chưa bao giờ nếm mùi thanh tân của thứ cây chưa rạch ra cho nhựa chảy. Bọn thanh niên hay liếc mắt đưa tình hay thẽ thọt tai cô nàng do cái nhan sắc nhưng đố thằng nào sáp vô cụ thể sợ phải chịu trách nhiệm cưới xin. Mẹ chúng nó dạy rồi của chung đừng vơ làm vợ thiệt hại cả đời. Nên chúng nó cứ xa xa nên Lan Hương nổi tiếng mà vẫn chưa có đám nào gật. Như một con cái đích thực chính cô nàng ngỏ ý vào nhà nghỉ. Mới ngồi với nhau hai đêm quán cà phê núi vắng vẻ nhưng không tăng tốc nhỡ nó xù thì phí hoài vì chưa bao giờ biết mùi của thứ chưa bóc tem. Lan Hương lùa tay vào lưng thằng Cảnh làm nó phải co vai vì lạnh. Một cách vô thức thằng Cảnh bị lôi đi trước cái dễ dãi của con mồi dù hắn đã tâm niệm phải chủ động. Cảnh bỏ túi quần đôi găng tay và sợi dây dù. Hắn đi bộ cùng Lan Hương tới nhà nghỉ. Trời tháng chín cuối năm vùng núi tràn ngập hơi lạnh về đêm. Cảnh kéo cao cổ áo như trong mấy phim gián điệp. Cảnh bảo Lan Hương đưa chứng minh thư hắn lên cầu thang trước mở cửa nhìn vô các xó xỉnh phòng đôi khá rộng giường đôi trải khăn kẻ ô có mùi xịt phòng bình dân gây cảm giác ghê ghê như ghế đá công viên. Cô nàng Lan Hương ào vào phòng hôn lướt qua thằng bé. Vào phòng tắm khá nhanh trở ra cô nàng đã hoàn toàn khỏa thân. Cảnh đờ người nhìn vú nhìn vai nhìn hai bên hông cô nàng cảm giác buồn nôn dâng lên bụng dưới đau quặn một lúc hắn đứng nhìn trân trân quên cả mục đích. Cô nàng giang tay ôm cổ hắn đèn không tắt sáng một ngọn trên bàn đêm nàng bảo Cảnh đừng sợ em sẽ bày cách cho anh đi tắm đi. Rồi cô nàng lên giường. Xõa tóc. Lấy nước hoa trong ví xịt gối xịt cổ xịt nách. Vú cô nàng cao vút trong sách nói loại vú này thường bơm si li côn. Cảnh kịp nghĩ rồi lui vào góc khuất gần cửa nhà tắm quan sát cô nàng vuốt lông dọn ổ. Khi cô nàng nằm ườn ra lim dim chờ đợi Cảnh nhìn chăm chăm tưởng tượng tiền đồ lấp ló giữa hai cái đùi mở ra trắng nhởn của cô nàng. Tưởng tượng lúc nào đó Cảnh phải đứng trong đám sinh viên dưới trời nắng nhìn lên diễn đàn có dù che để nghe một ả nhẫn tâm sành sỏi ngu dốt lười biếng sống dựa giàu tiền chục tỉ... đang thao thao rao giảng vớ va vớ vẩn trong khi bố Cảnh con trai người anh hùng vẫn phải lái xe đường dài kiếm sống mẹ ngồi may vá lặt vặt nhặt từng đồng năm trăm nhỏ. Như mọi người. Như ông Thưởng cựu binh bạn ông nhẫn nại với quán nước chè ở gần đường tỉnh lộ. Ý chí làm máu sôi như dầu đun Cảnh lao lên giường phủ lên người Lan Hương lập tức dùng tay đi găng chẹn cổ cô nàng ngực đè cái gối lên mặt cô nàng. Bị bất ngờ chẹt cổ đè mũi Lan Hương giãy như cá rô mắc cạn. Cực khỏe. Sức sống bùng lên dữ dội nhưng Cảnh to gấp đôi tay quen tập tạ chân quen đá võ hắn khiến cô nàng tắc thở chỉ trong mươi phút.

 

Cảnh im lìm ngồi ở chân giường nhìn xác người đẹp xuôi lơ không còn phập phồng thở như mấy giây sau cùng lúc Cảnh buông tay. Hắn nhìn đôi môi dù có son nhưng đang bắt đầu xám màu chì. Các đầu ngón tay bắt đầu thẳng ra móng tay bắt đầu có màu đen. Có lẽ đã lâu có lẽ đã êm Cảnh bế xác chết để lên sàn gỡ nệm giường gỡ giát giường lục túi cô nàng lấy cái khăn trải, có lẽ loại này đi đâu cũng có khăn trải trữ trong túi. Cảnh trải khăn xuống nền bê cô nàng đặt đầu lên túi đắt tiền thân lên khăn trải rồi cho giát giường vào để nệm mút lên gối khăn tinh tươm kiểm tra dấu vết không quên bỏ sim điện thoại của cô nàng ra rồi không buồn nói lời tạ lỗi Cảnh giơ tay như chào căn phòng rồi thong thả xuống cầu thang nói vài lời ở quầy lễ tân rồi đi bộ về nhà. Đi như chạy gằn khi gần đến nhà nghe đâu đây có tiếng lào xào như tiếng người hắn nghĩ ông nội đi theo để bảo vệ che chở hắn yên tâm ngủ một mạch.

Vài ngày trôi qua. Không động tĩnh.

*

Chào mẹ thằng Cảnh lấy xe máy đi về trường gần đến lối rẽ về quốc lộ lên tỉnh hắn quay lại. Cả thị trấn vẫn còn xao xác cái chuyện xác chết trong gầm giường nhà nghỉ. Thời buổi nhiều chuyện phải chết cả chùm chết kiểu đặc biệt mới được dư luận chiếu cố. Chết nằm gầm giường cũng hơi đặc biệt dòi đục ruồi bâu cũng khá là lạ. Có nhan sắc lại ở vị trí kế cận càng đặc biệt nên người ta vẫn còn nồng nhiệt quan tâm. Cảnh lượn xe qua nhà nghỉ. Dừng xe gần một tốp người hóng hớt. Cảnh cũng làm ra vẻ hóng. Nghe nói cảnh sát điều tra đã tóm hai thằng nói ráp hôm kể chuyện nghe nói tỉnh chỉ đạo khắt khe đề phòng âm mưu chính trị nhưng nghe nói sát thủ này chuyên nghiệp không để lại dấu vết nghe nói nàng này quen biết nhiều khó mò ra ai trong đám giao lưu với lại nhiều người ghét lắm cũng không mấy tận tình truy thủ phạm đâu... Hóng chừng ấy xong Cảnh về nhà cuối thị trấn thấy mẹ đang lúi húi nhặt rau Cảnh bảo con ăn cơm với.

 

Sao bảo về trường hả con? Con về lấy mấy cuốn sách ăn cơm xong con đi. Vậy để mẹ rán cho quả trứng.

 

Cảnh nhảy hai bậc một lên tầng thờ. Cảnh nhìn ông nội trong ảnh lấy tay sờ vào khung để huân chương Cảnh thì thầm: Có được không ông? Cháu làm việc này không phải tội ác đúng không ông. Ông nội như hơi cười. Nhìn ảnh ông Cảnh thấy cực kỳ an tâm lại như nghe ông bảo diệt ác trừ gian mà cháu bớt cho cộng đồng gánh nặng cháu làm đúng rồi. Cháu về trường đi học hành tử tế. Không sao đâu ông che cho!

 

Cảnh thắp một cây hương xoa tay lên ảnh ông. Thấy yên tâm thở phào cứ thế Cảnh ngồi với ông nội mãi tới khi mẹ gọi với lên bảo có ăn tôm không mẹ mua nhá người ta gánh tới đây này.

 

Không gian trên này là của hai ông cháu.

 

 

Nguồn: Người đại biểu nhân dân

 

 

Gửi email trang này cho bạn bè Mở cửa sổ in bài viết này


Đường Văn ::
  •   TRĂNG HÒA VANG VẪN THẾ
  •   HỒN MA TRONG KÝ ỨC...?
  •   Hạt của Chúa & chủng tử Phật
  •   CẢM NHẬN SAU MỘT LỄ HỘI VU LAN.
  •   LÊN CHÙA
  •   NGÀY BÁO HIẾU
  •   NHẠC KẸO KÉO
  •   NGÔI NHÀ CỦA NGOẠI
  •   Duyên – Nghiệp
  •   Chuyện cái mũi khoan và bom dị bào
  •  Xem tất cả các tin...

     
     

    Bản quyền 2006 (c) thuộc về PHONGDIEP.NET - Email: webmaster@phongdiep.net