Tìm kiếm:

Số truy cập: 10567335

 

TRANG CHỦ    DIỄN ĐÀN    GIỚI THIỆU    LIÊN KẾT

 

 

SÁCH MỚI ĐƯỢC TẶNG

 

- Tiếng dẻ cùi phía cây cơm vàng (Tạp văn, Hoàng Việt Hằng)

- Truông Bồn linh thiêng (nhiều tác giả)

- Hóa trang (tập truyện ngắn, Nguyễn Thanh Phong

- Những lữ khách Ý trong hành trình khám phá Việt nam (Mario Sica)

- Hoa bằng lăng (thơ, Phạm Đình Nhân)

- Vườn xưa lối cũ (thơ, Phạm Đình Nhân)

- Thất Sơn - Thơ văn chọn lọc 2012

- Nha Trang điểm hẹn (Đào Thị Thanh Tuyền)

- Ngủ giữa trùng sơn (tập truyện ngắn, Lê Vũ Trường Giang)

- Đường vắng (tiểu thuyết, Hiệu Constant)

 

 

Xin trân trọng cảm ơn các tác giả, các đơn vị xuất bản đã gửi tặng sách và trân trọng giới thiệu cùng bạn đọc.

 

 

 

ĐIỂM

BÁO

Văn nghệ,

Văn nghệ Trẻ

& một số

tạp chí

văn học...

 

 

LĂNG

KÍNH

(phỏng vấn, bình luận tác phẩm của Phong Điệp

PHONG ĐIỆP -SÁNG TÁC MỚI

 

Thị trấn Chân Mây em đã đến đây rồi

Thuỵ ơi, khi nào em mới tìm được anh đây?

(Thị trấn Chân Mây)

 

 

PHONG ĐIỆP - TẠP VĂN

  

NHỮNG DÂU CHẤM LẶNG

 

 

THƯ VIỆN TÁC GIẢ

 

Khi người ta còn biết cô đơn , biết sợ cõi hư vô và biết chết , ngày ấy còn thi ca

 

 

 

 

VĂN HỌC THIẾU NHI

 

 

 

CHÂN

DUNG

NHÀ

VĂN

 

 

“Có những phút ngã lòng/ Tôi vịn câu thơ mà đứng dậy” (Thơ Phùng Quán)

 

Home >> Nội dung website >> PHONG ĐIỆP >> Tạp văn


Những buổi chiều thành phố

 

 

Những buổi chiều thành phố

 

 Phong Điệp

 

 

Con bảo: Sao chiều nào mẹ cũng đón con muộn thế. Các bạn ở lớp về gần hết, còn con thì cứ đi ra đi vào ngóng mẹ mà chẳng thấy mẹ đâu. Có hôm các bạn về hết, cô cũng phải về nhà để còn lo con cái cơm nước, mà mẹ vẫn chẳng đến. Cô dẫn con ra chỗ bác bác vệ, bảo con chơi ở đấy, lúc nào mẹ đến đón mẹ sẽ thấy con ngay.

 

Bác bảo vệ, mắt  dán vào tivi, mải mê theo dõi một bộ phim dã sử, binh đao kêu loạn xạ, tay khoát khoát: “Ờ, để đấy, để đấy”. Cứ như thể nói với một cái xe đạp là cứ dựng đấy đi, lúc nào lấy về thì lấy.

Con bày hết mọi trò trong lúc chờ đợi. Nào đi nhặt lá trên sân trường. Nào đếm những tiếng còi xe kêu ngoài cổng. Có lúc chẳng nghĩ được trò gì nữa, con nằm xoài ra ghế đá dưới gốc cây mà ngủ thiếp đi.

 

Mẹ đến, nháo nháo tìm gọi con. Mẹ đảo từ hè phố đến phòng bảo vệ, rồi mắt sục xạo  khắp sân trường, như kiểu người ta lục một cái túi cũ, xem con có nấp vào đâu mà tụt ra hay không . Nhưng tuyệt nhiên không thấy con. Vì cái ghế con nằm thì khuất mà con thì lại nhỏ. Vả lại con  đang mơ. Con thích những giấc mơ. Những giấc mơ không có mẹ đến đón muộn. Những giấc mơ lúc nào cũng thần tiên, bay bổng, khiến có lần con còn không muốn mở mắt ra nữa. Vì chỉ cần con mở mắt, toàn bộ giấc mơ đẹp đẽ kia sẽ tan ra như bong bóng xà phòng.

 

Lần ấy mẹ bật khóc. Sau cái đoạn lục tìm con không thấy. Bác bảo vệ dứt mắt ra khỏi cái ti vi, hùng hục chạy kiếm con khắp ba tầng nhà của khu lớp học. Bộ phim dã sử vẫn choang choang tiếng binh khí. Lòng dạ mẹ thì tan nát. Bữa trước đọc báo, mẹ nghe người ta nói, có đứa trẻ bị rơi từ tầng bốn xuống đất. Lúc bố mẹ đến trường nhận mặt con thì cả khuôn mặt đã chẳng còn hình thù gì nữa.

 

Nghĩ đến đoạn ấy, mẹ lại lồng lên như gà mái bị mất con. Mẹ vừa gào khóc gọi con, vừa ngó vào từng gốc cây, lùm cỏ. Và lần này thì mẹ đã tìm được con.

Con vẫn đang mơ. Mẹ đừng lay con dậy.

Lúc con mở mắt, chỉ thấy khuôn mặt mẹ nhoè nhoẹt nước. Miệng mẹ cười méo mó.

“Mẹ xin lỗi con”.

Có lần trên đường đưa con về nhà, mẹ bảo, mẹ không biết nói thế nào nữa. Mẹ xin lỗi con. Vì hôm ấy mẹ biết là con giận mẹ. Vì lúc nào mẹ cũng đến đón muộn. Hay là mẹ không cần con nữa.

 

Mẹ bảo: con là cả cuộc đời của mẹ. Nhưng mẹ không thể nào 4 giờ rời cơ quan để đến đón con được. Nhiều hôm 5 giờ, mẹ xách túi đứng lên, lại bị gọi lại giải quyết nốt một công việc gì đó mới phát sinh. Mẹ ngồi làm việc mà lòng dạ như bị người ta xát muối. Mẹ xấu hổ khi phải nói lời xin lỗi. Lúc nào cũng xin lỗi rồi đâu lại vào đó. Nhưng mẹ không biết phải làm sao. Nhà mình vừa nghèo, vừa neo người. Nhà mình...

Rồi mẹ không nói nữa. Được một lúc mẹ bảo hay là chúng mình đi ăn kem nhé?

Con nhảy chồm chồm trên xe, miệng líu lo : “Ăn kem. Ăn kem. Con thích ăn kem”

Nhưng rồi thì mẹ biết ngay là việc đơn giản như ăn kem cũng không thể thực hiện được. Vì hai mẹ con đang kẹt giữa đám tắc đường. Khói bụi và tiếng ồn quây cứng chúng ta lại. Hai mẹ con đứng ngay cạnh nhau, mà phải nói như hét lên mới nghe được tiếng nhau.

 

Có những buổi mưa tầm tã, chúng ta đứng chôn chân trong đám tắc đường suốt hai giờ đồng hồ. Con lùng bùng áo mưa, bảo mẹ ơi con khó thở quá, mẹ ơi con đói bụng quá, mẹ ơi con buồn ngủ quá, chết rồi mẹ ơi con muốn đi vệ sinh. Mẹ cố nghĩ ra thật nhiều câu chuyện kể cho con nghe để con quên đi. Con nghe rồi bảo, mẹ ơi, thôi mẹ đừng kể nữa. Người mẹ ướt hết rồi kìa.

Mặt mẹ đầm đìa nước. Không biết giọt nào là mưa, giọt nào là nước mắt.

Lúc hai mẹ con thoát ra được khỏi đám tắc đường, về đến lối rẽ vào nhà mình thì cả con đường đã mênh mông nước. Tay mẹ yếu, không thể điều khiển xe để “bơi” qua được  “dòng sông nước” cứ chốc lát lại sóng sánh, chao đảo vì một chiếc xe phóng roẹt qua. Vậy là mẹ tắt máy, dặn con ngồi yên, rồi loạng choạng dắt xe và con đi qua sông.

 

Lần ấy về mẹ bị ốm. Mẹ nằm bẹp trên giường, người mỏng như một cái thước kẻ.

Con bảo mẹ ơi, giá như không có những buổi chiều.

Mẹ vùi mặt vào gối, cái gối ướt nhoẹt.

 

*

 

Một năm có mười hai tháng, bố đi công tác dễ có đến hết nửa số thời gian ấy. Những ngày ở nhà, thì cũng chưa khi nào  bố có thể đến đón con sau giờ tan trường. Công ty bố, 7 giờ tan sở là sớm. Bố bảo, nhiều cô chú vẫn đang ngồi làm đến 9- 10 giờ đêm mới về cơ. Có khi bố về ăn được với hai mẹ con bữa cơm, thì hôm đấy nhà mình cứ như mở tiệc. Nhưng vừa nâng được bát cơm lên tay, bố đã có điện thoại. Nghe xong, bố chỉ nói gọn lỏn một câu: “bố lại có việc rồi, hai mẹ con cứ ăn đi, đừng chờ bố”. Rồi bố lên xe đi mất. Vậy là kết thúc một buổi chiều vừa được gặp bố lại đã xa bố. Để rồi, con chỉ có thể gặp bố khi đã đêm xuống. Mà lúc ấy bố hình như không còn là bố nữa. Người bố nồng nặc mùi rượu. Bố đập cửa ầm ầm.

 

Mẹ xua con vào phòng riêng, khép cửa lại, rồi mới ra đỡ bố vào nhà. Mẹ sợ con phải chịu đựng cảnh tượng không mấy dễ chịu ấy. Mẹ không biết là dù đứng trong phòng nhưng con vẫn nhìn được tất cả qua khe cửa hẹp. Có lần vừa đặt chân vào đến cửa, bố đã đổ gục người xuống như một cái bánh tráng bị hắt nước sôi.  Rồi bố nôn oẹ khắp ra cửa. Mẹ dìu bố vào ghế, lau người , thay áo cho bố, rồi quay ra hì hụi dọn “bãi chiến trường’. Vừa dọn mẹ vừa nôn khan. Đến khi bưng chậu “cháo chó” lên lưng chừng để mang vào toa lét, mẹ ộc lên một tiếng, thôi thế là bao nhiêu cơm canh bữa chiều lại trút cả vào chậu. Mắt mẹ đỏ hoe.

 

Đêm ôm mẹ ngủ, con thầm thì: con ghét rượu, con ghét buổi chiều, con ghét cả bố nữa.

 

Con biết hôm sau thế nào bố cũng lùng mua gấu bông, hoặc đồ chơi các loại về xin lỗi con. Nhưng bố ơi, đồ chơi bố mua cho con đã xếp chặt cứng cả một góc phòng, mà con chưa có một buổi chiều được ngồi trong lòng bố, để hình dung ra câu chuyện – mà nếu có thời gian, bố sẽ kể rất say sưa về những buổi chiều tuổi thơ bố. Nào thì đá bóng trên mặt ruộng vừa gặt xong, vẫn còn đẫm mùi lúa chín, nào thì tắm sông bắt cá, nào thì chạy dọc triền đê thi thả diều, nào thì đào hang bắt dế.

 

Nhưng thứ ấy, con tuyệt nhiên không thể hình dung nổi. Vì con đã qua rất nhiều những buổi chiều. Những buổi chiều hối hả, và mệt mỏi giữa xe cộ. Con chỉ cảm thấy bình yên khi trở về căn nhà của chúng mình. Căn nhà có những bức tường bị tróc lở vì ngấm nước mưa. Nhưng dù sao, đầu óc con cũng được bình yên giữa những bức tường ấy. Con hay nằm trên ghế, trong lúc đợi mẹ nấu cơm chiều, tưởng tưởng những mảng tường tróc lở, sấp bóng trong ánh điện vàng vọt, là một đàn khủng long đang rùng rùng chuyển động. Và con thiếp đi trong giấc mơ làm dũng sĩ…

Buổi chiều của con, chỉ đơn giản như thế thôi.

 

*

 

Bà ngoại gọi điện lên than: Sao tuần này cả nhà cũng vẫn không về hả con?

Tuần nào cũng vậy, chiều thứ sáu, bà lại nhớn nhác ra đầu ngõ, ngóng con ngóng cháu.

Cái thành phố vừa xa xôi, vừa ồn ã, nó giữ rịt lấy con lấy cháu của bà. Bà nhớ quá đi thôi.

Mẹ nghe điện thoại, rối rít xin lỗi. Tuần này mẹ phải mang cả việc về nhà để giải quyết. Bố không đi công tác, nhưng bận khách hàng.

 

Khách hàng! Khách hàng! Khách hàng gì mà vừa nâng bát cơm lên đã réo gọi. Khách hàng gì mà phải lặn lội dẫn đi hết chỗ nọ đến chỗ kia. Con trả lại hết đống gấu bông và đồ chơi cho bố. Chỉ mong được một lần là khách hàng của bố.

Con bảo, bà ơi con muốn về với bà.

Bà cười không thành tiếng. Bà yêu cháu gái bà nhất. Hay là về đây bà nuôi. Chứ cứ ở thành phố mãi, nó còi cọc cả người đi con ạ.

Về đây cũng có trường có lớp. Có đông bạn tha hồ mà chơi. Cây nhãn nhà bà đang sai quả lắm. Về bà cho trèo nhãn nhá.

Con nghe bà kể, lòng rộn ràng. “Bà ơi, bà dạy con trèo nhãn bà nhé!”

Bà lại cười khục khục không thành tiếng. “Dào ôi, bao nhiêu thứ khó thế, cháu bà còn học được nữa là trèo nhãn.”

Tắt điện thoại thì bà lại ở đằng bà, cháu lại ở đằng cháu.

 

Bà tiếp tục đằng đằng những buổi chiều ngồi cô độc bên mâm cơm, một bát, một đôi đũa, nên tiếng lanh canh mới thưa thớt làm sao. Chan được miếng canh cua đồng cũng nhớ con dấm dứt. Vợ chồng nó bận thế, thời gian đâu mà giã được cua cho con bé nó ăn.

Cháu thì lại nằm dài trên ghế, sống tiếp những buổi chiều nằm ngắm vết tường loang lổ, tưởng tượng cả một đàn khủng long rùng rùng chuyển động. Và rồi trong giấc ngủ chập chờn của chiều muộn, lại tiếp tục mơ làm dũng sĩ…

 

 

Gửi email trang này cho bạn bè Mở cửa sổ in bài viết này


Tạp văn ::
  •   Những dấu chấm lặng
  •   Vết dấu
  •   Nhớ gió
  •   Bà tôi
  •   Thủ tục để làm người …thành phố
  •   Lá thư gửi mẹ
  •   Những buổi chiều thành phố
  •   Công trình văn hoá hay là nỗi xấu hổ
  •   Lòng tốt ở trên đường
  •   Một ngày không dối trá
  •  Xem tất cả các tin...

     
     

    Bản quyền 2006 (c) thuộc về PHONGDIEP.NET - Email: webmaster@phongdiep.net