
Nguyễn Văn Sữa
TRĂNG !
Đêm nay trăng thật đầy trăng.
Sau vườn, trước ngõ vàng giăng kín vàng.
Chân thơ nhón bước khẽ-khàng...
Sợ chạm trăng dỗi, sợ làm trăng đau!
Gieo vần giọt sương hóa sao...
Long-lanh mắt biếc, nao-nao ý tình.
Cung ngân, phím gió khảy mình.
Bật lên tự khúc nguyên trinh...lạ thường!
suadx