
Nguyễn Văn Sữa
MUỘN MÀNG!
Chữ buồn, một dấu chấm than!
Treo lên cành trụi, trơ khan đón hè.
Ve sầu, khảy điệu sầu ve.
Nốt đau, tay nhấn phím đè nốt đau!
Từ em về với phương nao,
Con đê trước ngỏ cũng ngao-ngán dần.
Mùa Xuân cách một bước chân,
Mà anh dợm...đã gần bằng chín đông!
Bây giờ Hạ đỏ mênh-mông,
Nhớ em, em đã bên chồng còn đâu!
Chiều tàn nhặt cánh phượng sầu...
Thả theo sợi gió, gởi câu muộn-màng!!!