
NGUYỄN DUNG
Họ và tên: NGUYỄN VĂN DUNG
Bút danh: NGUYỄN DUNG
Năm sinh: 1949
Quê quán: Hải Phòng
Hội viên Hội nhà văn Hải Phòng
Kỷ niệm chương “Vì sự nghiệp văn hóa thông tin”
Tác phẩm đã xuất bản: DẤU THỜI GIAN (Nhà xuất bản Hải Phòng – 2008).
Quan niệm về thơ:
Thơ là nhịp cầu nối những niềm khát vọng, là sự đồng cảm và sẻ chia, là triết lý của mọi triết lý!
Thơ tuyển chọn:
CHỊ TÔI
Mùa xuân gửi ở chiến trường
Mang trên mình mấy vết thương, chị về
Cánh cò thơ thẩn đồng quê
Tìm câu ca dạt bên lề cỏ may
Bàn chân ngập dưới bùn lầy
Đôi vai gồng cả cơn say đất trời
Mong mùa màng lại sinh sôi
Mong vành nôi nhỏ với lời hát ru...
Đêm mơ còn đạp bom thù
Giật mình tỉnh giấc trăng thu đã gầy!
06-1997
HỒN LÀNG
Xa quê đã lâu...
Giọng nói, điệu cười, dáng đi cũng khác
Mùi rơm rạ chẳng thể nào quên được
Dẫu quanh đây đầy ắp vị phố phường...
Như dòng sông ngày một xa nguồn
Ra tới bể sẽ chẳng còn tên nữa!
Tôi lạc giữa bộn bề, ồn ã
Nhấp nháp que kem thay tấm mía lùi
Chợt một ngày nỗi nhớ dậy trong tôi
Cái vị khoai bùi vùi trong tro rạ
Cố quên đi những mời chào đon đả
Chút vốn liếng cuối cùng
May còn đủ hồi hương
Tôi ngỡ ngàng trước cổ kính rêu phong
Bám vào đất nên trường tồn như đất!
Ôi! Quê hương hiền lành thân thuộc
Hoa trái cứ sinh sôi dưới mưa nắng chất chồng
Tôi nghêu ngao hát giữa ruộng đồng
Ngắm cánh diều thảnh thơi trong gió
Ngắm chân dung mình già nua, méo mó
Trong giếng làng vành vạnh tấm gương soi!
1997
QUÊ NGOẠI
Mùa hạ gọi về nắng bâng khuâng
Bến trưa vời vợi tiếng ve mong
Ta xa làng đã bao mùa nhỉ?
Mà dải sông quê chẳng cạn dòng!
Nền mới, ngói hồng thay mái rạ
Đàn sẻ đuổi nhau trốn hiên nhà
Máy bơm, giếng nước thay ao cũ
Rau muống em còn bán chợ xa?
Lâu lắm anh mới về quê ngoại
Gặp nhau ánh mắt trách thay lời
Chè xanh vừa độ hương nồng mãi
Em rót cạn rồi khát chưa nguôi...
06/1998
BẠN TÔI
Tặng bạn Ch.
Chân trần, nón lá, áo bông
Bạn tôi như một lão nông trong làng
Sớm theo đàn vịt lang thang
Tối chia mấy chú lợn nhàng nắm rau
Mấy mùa nước cả, ao sâu
Mấy mùa trở gió còn đâu vốn nghèo?
Mưa tuôn ngập trắng ao bèo
Nắng thiêu bạc phếch mái lều gió lay
Dáng đi tỉnh cũng như say
Thói quen nghiệp lính tháng ngày lênh đênh
Trên đầu trăng sáng mông mênh
Dưới chân mặt nước bồng bềnh nghiêng chao
Đêm nằm ngửa mặt đếm sao
Sáng ra trời đổ ào ào cơn dông!
1999
DẤU THỜI GIAN
Tặng miền đất tôi yêu
Kha Lâm!
Kha Lâm!
Ký ức ì ầm bom dội
Đẩu Phượng, Nam Hà đất đai nghĩ ngợi
Thủơ chiến tranh khoai sắn cũng bùi...
Người lính trẻ bồi hồi
Trăng vành nón ngập ngừng mắt ướt
Sau loạt bom...
Đêm ngọt ngào như mật
Đồi Thiên Văn thông hát
Tiễn những vì sao khuya
Đồng dâng hương đương thì
Đợi mùa chim ngói
Tháng năm vời vợi...
Cuối xuân nắng úa, mưa nồm!
Ngã Năm bồn chồn
Ngả nào em đợi?
Chiều chiều Cống Đôi trai gái ôm nhau
Xe đời mới ngược xuôi hồ Hạnh Phúc
Người lính già chậm bước
Tìm dấu xưa trên đá lát vỉa hè...
Kiến An, 1972 – 2004
ĐIỀU GÌ?
Có điều gì khiến em đến cùng anh?
Không danh vọng, tiền tài, địa vị
Một cái bóng như muôn vàn cái bóng
Đi ngả nào gió cũng thổi vào ta!
Đi cùng anh, em hứng chịu phong ba
Anh là lái, em - mũi thuyền gối sóng
Đâu ngọn bạc đầu?
...những ngày biển động!
Đâu đá ngầm?
...bất chợt dưới nông sâu!
Hai ta như hai nửa tinh cầu
Cõng trên lưng một mặt trời rực rỡ
Đêm đêm ...
Những câu thơ anh rút ra từ lửa
Vung lên trời thành những đốm sao!
2006
NGHĨ VỀ ĐẤT
Lúa gặt rồi
Ruộng loi thoi gốc rạ
Bộn bề những dấu bàn chân
Đâu dấu chân bà tôi?
Mẹ tôi?
Chị tôi?
... những thời con gái!
Dấu chân chưa kịp già
Đã thành bà nội, bà ngoại
Dắt díu dâu con
Gánh gánh, gồng gồng...
Sấp ngửa mùa màng
Đôn đáo ngày giáp hạt
Thời vụ chẳng bao giờ khác
Chỉ những dấu chân lớp lớp
Hằn lên đất đai
Những số phận nổi chìm...
Chính Mỹ, 06/2006
TẢO MỘ THÁNG BA
Kính dâng hương hồn mẹ!
Cuối xuân cái nắng chập chừng
Nghĩa trang cỏ dại ngập ngừng trổ hoa
Con vào thăm mẹ tháng ba
Mộ xanh ngăn ngắt như là chiêm bao!
Đêm nằm đắp một trời sao
Ngày chong nắng thét, mưa gào tái tê
Ngược xuôi tần tảo bộn bề
Bây giờ nấm đất vỗ về chân linh!
Suốt đời nặng gánh mưu sinh
Ngày đi tay trắng một mình nhẹ tênh?
Sống thân gửi chốn lênh đênh
Thác hồn về cõi an nhiên vĩnh hằng!
Đất sâu thăm thẳm mẹ nằm…
Trời cao ngọn gió ngàn năm vẫn buồn!
Tiết thanh minh, năm Kỷ Sửu - 2009