
GÁNH BUỒN
Đôi chân bước ra từ cơn mưa tháng 6
Em đã khóc hết nước mắt cho những thứ không thuộc về mình
Bàn tay xòe ra không che hết cuộc đời
Con mắt khép không giấu được phận người
Có nụ cười
Lên rêu
Những vũng lầy không biết nở hoa
Con đường sáng nay bước chân chực chờ vấp ngã
Xin đừng một bàn tay!
Đừng thắp nắng lại tràn lần đổ vỡ
Nồng nàn đêm qua trinh nguyên bờ tóc rối
Bình minh quên đánh thức
Em gói muộn phiền và ngồi đợi chờ
Thấy mặt trời quay đều trên những vùng u tối
Em về hát giữa những ngày thưa vắng
Rệu rã cơn mơ khóc mớ một mùa nhau
Người chớ đến xin chút tình cay đắng
Đã chết mùa thu
Lót lá
Nguyện cầu
Đôi chân bước ra từ cơn mưa tháng 6
Chiều quảy gánh
Rao một nỗi buồn Em…
28/06/2012
VÀ MƯA
Con tựa cửa ngóng về phía mẹ
Mây mù trôi
Mưa sụt sùi
Phập phồng bong bóng
“mẹ đi lấy chồng con ở với ai”
Câu ca xưa mẹ ru
Nghẹn ngào con hát lại
Đêm qua
Tiếng ho của con lẫn vào mưa
Cơn sốt trườn lên
Trước mắt con, dải sa mạc cằn khô bỏng rát
Bóng tối run như từng cơn rét ngọt
Trong cơn mơ, chập chờn bàn tay mẹ
Dịu dàng quạt- mát- mênh- mông
Con lại thấy mình nhảy chân sáo trên cánh đồng
Xương rạ thơm thơm như mùi sữa mẹ
Con lại thấy mình cuộn tròn thơ bé
Chiếc nôi đong đưa lời thơ ấu ru hời
Con lại thấy mẹ ngồi đan áo
Gió mùa sang phên liếp lắt lay
Con giật mình, mẹ rướm máu ngón tay
Và mưa
Và mưa
Và con khóc
Nước mắt của loài cá vẫy vùng ra biển lớn
Xa mẹ hiền
Càng bơi càng thấy cô đơn
3/7/2012
Võ Thị Phương Thúy