
Thơ của nhiều tác giả: Dấu ấn đa phong cách
Tập thơ của nhiều tác giả do Tạp chí Nhà văn ấn hành tháng 7/2012 đây là cuốn đầu tiên của Tủ sách Nhà văn ra mắt độc giả. Trong quá trình tập thơ được ấn hành đã có rất nhiều nhà thơ quen tên với độc giả và các cộng tác viên gửi bài gồm nhiều thể loại: Văn, Thơ, Lý luận phê bình.
Tập thơ đầu tiên là những thi phẩm trữ tình được chọn lựa của nhiều cây bút. Phần I gồm 8 tác giả, tác phẩm thơ được trao tặng Tác phẩm hay Tạp chí Nhà văn 2011. Phần II là sáng tác của các tác giả trẻ đã có những thành tựu được ghi nhận, các sáng tác của các doanh nghiệp thành đạt, nhà khoa học nhưng yêu thơ, đến với thơ bằng sự chân tình. Mỗi tác giả đều để lại cho người đọc ấn tượng mạnh mẽ, khó phai.
Tác giả của thi phẩm nổi tiếng “Áo đỏ” góp mặt trong cuốn sách này với năm bài thơ, mỗi bài mang một hơi thở cuộc sống khác nhau tạo nên sự phong phú về cách thưởng thức thơ ca của độc giả. Nếu như trong bài “Xem đồng hồ”, nhà thơ Vũ Quần Phương khiến độc giả giật mình khi ông trăn trở về của con người bị cuốn theo guồng quay của thời gian và công việc như: “Tiếng tích tắc vang tận vào giấc ngủ/ toát mồ hôi mộng mị bàng hoàng/ Uống từng vốc mà thời gian lại giết”, thì trong bài “Bức tranh thư pháp” ông lại mang đến cho độc giả cái nhìn thú vị về cuộc sống qua cách chơi chữ của mình. Tài lắm thay khi Vũ Quần Phương mượn thú chơi thư pháp để “bóc mẽ” cuộc đời: “Thôi và kệ. Kệ rồi thôi. Thôi kệ!/ Sống đã là thôi kệ trăm năm/ Cái tặc lưỡi cho thắng thua, còn mất/ Chữ như tranh vẽ rõ mặt con người”…
Còn nhà thơ Nguyễn Trọng Tạo lại “cười ra nước mắt” bởi cái sự nhầm lẫn, trớ trêu trong bài “Không đề”. Qua một vài tình huống nhầm lẫn cụ thể, nhà thơ đã khéo léo phân tích và khái quát lại những cái ngược đời, trớ trêu vẫn tồn tại đồng thời trong cuộc sống do những xô đẩy của thời cuộc và sự vô tình của con người tạo nên. Nhà thơ viết: “Đi đám tang về kịp đi đám cưới/ hai tờ bạc mới hai chiếc phong bì/ bỏ buồn vào vui bỏ cười vào khóc/ biết mình nhầm thật mà vẫn thôi thì...”
Thoạt đọc, người ta sẽ cảm thấy có một điểm chung trong thơ Vũ Quần Phương và Nguyễn Trọng Tạo, đó là trong thơ mang nhiều chất liệu cuộc sống, giọng thơ châm biếm sâu cay nhưng trên hết là cái nhìn sắc sảo, tư duy thơ chứa đựng nhiều triết lý về nhân sinh quan... Điều này phải chăng bởi những tư tưởng lớn thường gặp nhau ở một điểm?
Mặc dù vậy, mỗi tác giả lại mang một cách khai thác khác nhau khiến người đọc không bị nhàm chán và không đoán trước được ý tứ thơ của tác giả này khi đã đọc thơ của tác giả kia.
Tác gải Trần Gia Thái lại mang đến cho thơ sự lãng mạn, ngọt ngào. Trong bài “Nha Trang mùa hoa đợi” nhà thơ đã viết: “Mắc mớ gì đâu với Nha Trang/ Sao nỡ lầm tôi với cúc vàng/ Giận hờn Mai bỏ về núi lạnh/ Đâu biết Đào phai chịu tếng oan”.
Đọc thơ Trần Gia Thái, độc giả không phải suy tư thật nhiều trước những triết lý mà ngược lại, người đọc tha hồ thả cho tâm hồn mình bay bổng trong những vần thơ trữ tình lãng mạn lại, êm đềm của Trần Gia Thái.
Đặng Hồng Thiệp thì độc đáo với những vần thơ trong trẻo, tươi đẹp tưởng như giản dị nhưng phía sau thơ là gánh nặng tình đời khiến cho người đọc không nén được niềm thổn thức: “Phú Quốc đam mê/ Cánh buồm phiêu bạt/ Mãi là khúc hát/ Của nơi không cùng” (trong bài “Phú Quốc”), hay những vần thơ hư hư thực thực khiến người ta phải trăn trở khôn nguôi: “Làm sao mà ai biết/ Mình đã bắt đầu từ quả trứng nào đây/ sao không thử một lần vỗ cánh tung bay?” (bài “Khát vọng”).
Thơ của Chu Thị Minh Huệ lại đem đến cho độc giả cảm giác thú vị với những khám phá mới lạ về tình yêu khi đối tượng khai thác của chị là những người vùng cao. Minh Huệ đi sâu vào phân tích tâm lý của người con gái và con trai vùng cao khi yêu để thấy sự khác biệt với những “quy tắc ngầm” của tình yêu thông thường mà bấy lâu nay người ta vẫn gặp. Đó là cô gái Clao khi yêu không dám nhớ, không dám nhìn, không dám khóc nhưng lại dám… “Trốn theo người yêu lên núi tìm trầm/ Bỏ bùa để đi về cùng lối” (bài thơ “Con gái Clao yêu”). Hay, mẫu người vợ đáng yêu trong mắt người chồng vùng cao cũng thật lạ trong bài thơ “Tình yêu của người vùng cao”, đó là người vợ già và khỏe để chăm sóc cửa nhà và vun vén cơm canh… Cái hay trong thơ Nguyễn Thị Minh Huệ còn bởi chị đã đi sâu khám phá hồn cốt con người vùng cao bằng một đôi mắt tinh tường và trái tim nhạy cảm.
Tập thơ của nhiều tác giả còn hấp dẫn với bài thơ Tả Sìn Thàng mang đầy nét tinh khôi, hay thơ Công Văn Dị nhẹ nhàng lãng mạn, Hoàng Duy Bình với thơ tình ngọt ngào, thơ Hoàng Quang Thuận lại đầy chất thiền, Nguyễn Thị Phượng với những câu thơ ngắn nhưng tình thì dài và hình ảnh thơ đầy ảo mộng, còn Hoàng Thái Minh lại đi vào những cảnh đời bất hạnh trong cõi nhân gian và những cái vô tình trong cách ứng xử của người đời khiến cho những câu thơ mang nặng nỗi niềm…
Và còn nhiều nhà thơ nữa, mỗi người góp một giọng thơ, một phong cách khiến cho tập thơ tình của nhiều tác giả trở nên sống động, tạo sức lôi cuốn không thể cưỡng với độc giả, ngay cả những người khó tính nhất.
Xin trân trọng giới thiệu tập thơ này đến độc giả và người yêu thơ. Rất mong nhận được những ý kiến đóng góp, phản hồi của độc giả để những ấn phẩm của Tủ sách Nhà văn ngày càng phong phú và hoàn thiện hơn.
Tạp chí Nhà văn