CHÙM THƠ TRẦN XUÂN AN
__________________________________
KHÔNG THỂ KHÔNG CA DAO
VỀ ĐẮNG VÀ CAY
trong hương cay vị đắng này
là Đàng Trong thuở mưa dày rừng hoang
mắm tanh, có ớt nồng nàn
sốt run, cỏ xước vơi vàng mắt khô
giữ cay, dù Huế kinh đô
nào quên đắng, dù Biển Hồ điện giăng
ăn cay nuốt đắng, đâu bằng
nhất thanh tao Huế, dịu dàng Gia Lai!
Pleiku, tháng 4 – TP.HCM., 30-5 HB12
TXA.
TRÀ TIÊN XỨ NÚI
trôi hết vào lòng, cay đắng
giờ trà Bàu Cạn thơm môi
búp chát, đọng dư vị ngọt
cao nguyên hừng đông trong tôi.
TP.HCM., 07-7 HB12
TXA.
TRANG CHỮ NẮM CÁT TIỄN ANH VỀ ĐẤT
tay không túi rỗng cỏ rậm rừng hoang
thoắt ba mươi năm, trông như thị trấn
con lũ cháu đàn tiễn anh, ngày trắng
ngậm cười ngàn thu, nhớ thuở lập làng?
buổi cha dắt về, tuổi mới tinh sương
chỉ biết miền trong không đâu quê ngoại
cách trở anh em, đường thăm xa ngái
trút vào vợ con tất cả yêu thương
bé khó – ấm thân, già bệnh – ấm lòng
quãng khổ giữa đời, anh lầm lũi vượt
giờ trước huyệt anh, dâng hương, tay buốt
nghĩa địa thắp lên nắng ấp chợ hồng.
03 – 08-7 HB12 (2012)
TXA.
BỮA TRƯA TRẢNG BÀNG
bánh tráng phơi sương thơm một nắng
rau rừng rau rẫy xanh tràn khay
chiếu bàng ngỡ trải trong trưa trảng
chua mặn, ngọt thời khai phá, cay.
10-7 HB12 (2012)
TXA.