
Nguyễn Giúp
Suối khe
gửi S.
Âm âm suối khe ngày về
Hoang lạnh trời xanh mây bay
Đẩu đâu phương trời chim cá
Đá ngàn trăng reo
Lòng nhuốm góc rừng hun hút
Thiên thai mờ sương
Cười lay ngọc ngà con mắt
Một thoáng hồ xanh loay hoay
Ngụp lặn vũng sâu
Cay điếng tay em trần lông măng
Ta ngỡ mình thất lạc
Đá lăn một một mối tình
Cơn mộng vừa tan
Cơn mộng lụi tàn lần về phía sau hơi thở
Ấm dần chênh chao
Nghèn nghẹn tay cầm lòng không bật nổi tiếng kêu
Thơ bay lửa cháy
Rần rật trung du những ô vuôn nõn trắng
Thèm một môi hôn lạ lùng
Em ơi, có ngôi nhà nào đâu mà ngụ!
Chừng khi lang thang ta hóa cô hồn
Yêu và chêt như mảnh sao vụt tắt
Mở mắt trời xanh
Nhắm mắt trời xanh
Giọt rơi mà hồ không đầy
Thẳm u mê phù du rượt chết
Ta biết làm sao đây?
Em ơi, chiều lên đầy núi!
Suối reo, lá reo, tiếng côn trùng sắp bày ra dạ khúc
Làm sao quay về?
Quay về thật sao?
Em hãy đợi ta phá nát khuôn rào, những đường biên, những lối mòn men theo lối cũ
Ta mang em theo con đường này
Nơi đó dưới kia từng giọt rơi xuống
Rồi ta gửi ta cho em
Và có thể em gửi ta lại cho mây
Mây gửi ta về ngàn
Ngàn gửi ta cho đá núi
Âm âm suối khe ngày em trở lại nơi này