
Em ra đi...
Em ra đi
Dư chấn lòng ta không dứt
Con đường vàng hàng cây xanh ký ức
Nắng thôi reo trên búp lá mỡ màng
Em ra đi
Chiều nao mênh mang
Hoang mạc xa vời chân trời hun hút
Mây thả bóng hoàng hôn mờ khuất
Cánh nhạn bay chới với tầng không
Em ra đi
Gió cuốn bụi hồng
Biết ngày mai còn nhớ miền cố quận
Có kẻ thẩn thờ liêu xiêu dư chấn
Không nhớ tên mình thầm gọi trong mơ
Em ra đi
Mưa nắng hững hờ
Lay lắt gió bơ phờ tóc rối
Em ra đi lạnh lùng không nói
Bến sông buồn con nước lững lờ trôi...