
Đức Tiên
Trách chi thì cũng cánh bèo
Môi hồng áo lụa sang sông
Bỏ bờ tre, bỏ cánh đồng tuổi thơ
Em về nuôi những giấc mơ
Mướt xanh tóc óng bây giờ rối ran
Hồng tươi đổi lấy võ vàng
Em ngồi vá víu lỡ làng làm khuây
Tiếc thương đong những vơi đầy
Gạn trong nước mắt khóc ngày dở dang
Gói bao lời hẹn đá vàng
Vùi sâu quên lãng em sang ngang .Rồi
Một chiều ngồi lắc vành nôi
Hát câu ca cũ thả lời buồn tênh
Nửa nghiêng ngả, nửa chênh vênh
Chống sao cho đỡ bồng bềnh thuyền em
Nụ cười ngày, nước mắt đêm
Cạn khô hạt lệ rơi trên môi mày
Sao cho qua hết cõi đày
Biết là thân phận trật trầy mơ chi
Giận mình ...Thôi mặc...vô vi
Biết là có kẻ buồn vì... trớ trêu
Trách chi cũng chỉ cánh bèo
Sắc hương ngày ấy đã vèo vèo trôi
Một chiều ngồi ngóng mưa rơi
Thềm rêu bong bóng bồi hồi nỗi nênh
Dám đâu lỡ bước sa chân
Buồn vui rồi cũng đến ngần ấy thôi
Một mai nắng tắt bên đồi
Có người quỳ gối khóc lời tiễn đưa...
Cho ta một khúc tình thu
Cho ta một khúc tình thu
Cho ta một đoá sương mù người ơi!
Chiều phai ngong ngóng mây trời
Lá lay lắt lá gió bời bời ru
Cho ta một khúc tình thu
Dòng sông chảy cạn mịt mù khói tan
Lô nhô bãi đá khóc khàn
Tiếc thương tóc xoã địa đàng còn đâu
Cho ta một chốc u sầu
Tiễn em về cõi nhiệm mầu . chuông ngân
Sang hèn chi kiếp phù vân
Nhìn hoa rã cánh bần thần mà đau
Cho ta một thoáng ố nhàu
Trái tim ẩm mốc mái đầu bạc sương
Dẫu còn đôi sợi tơ vương
Ta xin làm kiếp vô thường với em
Chiều buồn ngồi đợi trăng lên
Nhớ ai ngây ngất bỏ quên tuổi trời
Cho ta nhặt lại nụ cười
Chiều thu độ ấy đánh rơi...đi tìm...