
HÃY ÔM EM ĐÊM NAY
dự cảm
loài sâu bọ ăn sương
mượt mà
nắng hạ thổi hây hây
ôm em
ta nghe lời mầu nhiệm
trí tuệ
mù loà kinh khủng mòn
nơi thăm thẳm mắt em là đốm lửa hừng đông
ta ôm em đêm nay để thấy trăng là nguyệt
dụ khị
những tháng ngày lêu lổng lêu bêu tàng tàng vô tích sự
em khóc chiều mưa cây bàng ghế đá lá úa công viên
ta ngập trong men cay
tiếng phách tiếng nhịp tiếng linh hồn
biển gọi tên người
cơn giông bất chợt ru đời tang thương
bèo bọt
một đời thi thố với lăng nhăn trên đống tro tàn vô thừa nhận
chết chìm
loài thú hoang đồng tình du tử với sa mạc hoang vu khô mặc cảm
hãy ôm em đêm nay:
sóc vọng chiếu ngã mạn hương trầm tĩnh
mặc cửu ngự điền châu thổ hóa sinh
mục kỉnh đoan trường liễu hạ cô thôn
yên hà hoành tuyến ngậm vành nhạc giao
mộng ảo đời dư vọng tiếng dài
hồn hoang chín suối ngự tâm can
ta về
một thời giấu mặt tay che nón
em ngồi
đan lược chải sầu mây thuở nào .
VÕ CÔNG LIÊM (ca.ab. 8/2012)