Tìm kiếm:

Số truy cập: 13490268

 

TRANG CHỦ    DIỄN ĐÀN    GIỚI THIỆU    LIÊN KẾT

 

 

 

 

ĐIỂM

BÁO

Văn nghệ,

Văn nghệ Trẻ

& một số

tạp chí

văn học...

 

 

LĂNG

KÍNH

(phỏng vấn, bình luận tác phẩm của Phong Điệp

PHONG ĐIỆP -SÁNG TÁC MỚI

 

 

Bây giờ thì bà biết, nó hận bà. Trái tim bà chưa đủ tan nát hay sao mà nó còn hận bà? Nó có hận thì bà cũng đành chịu. Bà không oán trách, cũng không hối hận. Nếu có thể quay ngược thời gian, bắt đầu lại, bà vẫn muốn được gọi nó là con (Mẹ và con và trần thế)

 

Kết quả hình ảnh cho mẹ con và trần thế

 

PHONG ĐIỆP - TẠP VĂN

  

NHỮNG DÂU CHẤM LẶNG

 

 

THƯ VIỆN TÁC GIẢ

 

Khi người ta còn biết cô đơn , biết sợ cõi hư vô và biết chết , ngày ấy còn thi ca

 

 

 

 

VĂN HỌC THIẾU NHI

 

 

 

CHÂN

DUNG

NHÀ

VĂN

 

 

“Có những phút ngã lòng/ Tôi vịn câu thơ mà đứng dậy” (Thơ Phùng Quán)

 

Home >> Nội dung website >> KẾT NỐI >> Đường Văn


QUỲNH HƯƠNG

 

 

QUỲNH HƯƠNG 

TRUYỆN NGẮN 
TRẦN THẾ TUYỂN 

MỘT


Thái bước vào lớp, nhìn khắp lượt . Anh không tin vào mắt mình . Sao lại có người giống Quỳnh Hương đến thế . Phải mấy phút sững sờ , Thái mới định thần được : 
-  Chào các em . Chúng ta bắt đầu nhé ? Chuyên đề này , ta sẽ cùng nhau nghiên cứu một thể tài rất quan trọng của báo chí hiện đại- thể tài phóng sự ...


Anh thấy các sinh viên cặm cụi ghi chép . Riêng cô bé có khuôn mặt giống Quỳnh Hương thì vẫn cứ chăm chú nhìn anh. 
Thái bảo lòng mình " tập trung chuyên môn" ,nhưng trong đầu anh hình bóng của Quỳnh Hương hơn hai mươi năm về trước cứ chập chờn ẩn hiện. 


Vốn là lính trận thời chống Mỹ , Thái vừa cùng đơn vị hành quân chiến đấu, vừa tự học viết báo . Niềm say mê viết báo như đã mặc định trong dòng máu của anh . 


Kết thúc chiến tranh, Thái thi vào 

khoa ngữ văn trường Đại học Tổng hợp. Tốt nghiệp, nhà trường muốn giữ anh ở lại làm trợ giảng, nhưng Thái không chịu. Anh đầu quân cho tờ báo mặt trận , giữa lúc cuộc chiến tranh biên giới Tây Nam và làm nghĩa vụ quốc tế xảy ra quyết liệt. 


Cuộc chiến ở biên giới chấm dứt, anh về làm báo Quân đội, vừa nhận lời làm giảng viên cho khoa báo chí của các trường đào tạo nhà báo trên địa bàn thành phố . Đó là lý do anh có mặt ở đây. Bất chợt gặp lại khuôn mặt mà dẫu thời gian có trôi qua với bao kỷ niệm vui buồn , anh cũng không thể nào nguôi ngoai được . 

Giải lao. Sinh viên tản hết ra ngoài. Hôm nay nắng nóng, oi bức quá . Vẫn chỉ cô bé có khuôn mặt giống Quỳnh Hương ở lại . Nét mặt em phảng phất nỗi buồn . Một lúc sau, Thái đi về phía cô gái : 
-  Sao em không ra ngoài cho thoáng ? Thái hỏi
-  Thưa thầy, em mệt ạ. 
 Một lúc im lặng , Thái hỏi: 
-  Em tên gì? Quê ở đâu ? 
-  Dạ, con tên là Quỳnh Hoa, quê con ở Bắc Ninh ạ. 
Người Thái nóng ran . Chẳng lẽ đây là con gái của Quỳnh Hương?

Thái hỏi thêm về cha mẹ và gia đình cô bé ; những dự đoán của anh hoàn toàn chính xác. 
Quỳnh Hoa chính là con gái của Quỳnh Hương . 
Thái giấu kỷ niệm cũ trong lòng:
-  Thế mẹ con bây giờ ở đâu ? 
Thái bất chợt thay đổi cách xưng hô . Giọng thật buồn, Quỳnh Hoa đáp: 
-  Thưa thầy, hôm nay là ngày giỗ mẹ con ạ. 
  Thái như người từ trên trời rơi xuống . Anh không giấu được xúc động : 
-  Ôi , mẹ con mất khi nào, tại sao vậy ? 
-  Mẹ con bị bệnh, cấp cứu không kịp, đã mất cách nay vừa 3 năm. 
Thái nắm bàn tay cô gái . Giọng lạc đi : 
-  Thầy chia sẻ với nỗi mất mát không thể nào bù đắp nổi của con .

HAI

Cách đây hơn hai mươi năm, khi anh mới chân ướt chân ráo về làm phóng viên báo Quân khu thì cuộc xung đột ở biên giới xảy ra. Toà soạn cần phóng viên chiến trường .Thái xung phong nhận nhiệm vụ . 


Cùng dịp ấy có đội văn công xung kích của Tổng cục Chính trị vừa tăng cường từ Hà Nội vào . Thái bám theo xe của đoàn văn công và anh đã gặp Quỳnh Hương. 


Từ ánh nhìn đầu tiên, Thái đã cảm thấy có điều gì ấm áp . Cô có khuôn mặt như vầng trăng mười sáu. Mái tóc buông , vài sợi xoăn trên vầng trán rộng . Đôi mắt to sâu, lúng liếng . Điều đáng chú ý nhất là khi cô cười . Hàm răng trắng đều như hạt bắp sữa và đôi môi mọng hồng , khiến ai nhìn một lần cũng không thể nào quên được . Trai chưa vợ, Thái rạo rực khi ngồi cạnh cô. 


Đoàn xe chở văn công và nhà báo hun hút đi trên con đường nhỏ dọc biên giới . Một sỹ quan tác chiến hướng dẫn đoàn bảo rằng đoạn đường này nguy hiểm, thường xuyên pháo địch từ bên kia biên giới dội sang . Kể cả bọn biệt kích nữa . Đôi khi gặp chúng, mọi người phải sẵn sàng chiến đấu. Xe chạy sâu vào rừng. Rừng biên giới như thảm lụa xanh thẳm trong âm thanh kỳ diệu của thiên nhiên. Tiếng suối róc rách. Tiếng chim líu lo . Nắng vàng thấp thoáng. Như là chiến tranh chưa hề qua đây. Cuộc sống bình yên như trong cổ tích .


Mọi người đang ngây ngất về sự kỳ vĩ của thiên nhiên . Bỗng 
chiếc xe quân sự khựng lại . Giọng

anh sỹ quan tác chiến như quát:

-  Mọi người xuống xe mau . Tản sang hai bên đường , sẵn sàng chiến đấu…
-  Tất cả nằm xuống !
Tiếng anh sỹ quan vừa dứt 
là tiếng pháo dồn dập. Thái nhớ  người anh đổ ụp vào ngực cô văn công cũng là lúc một trái pháo nổ sát bên anh . 

Ngớt trận pháo. Đất đá, cây cối ngổn ngang . Anh thấy ngực mình nhói đau như có hòn đá tảng nằm trên .  Mặt anh áp sát mặt cô gái .Giống như Thái, cô gái bảo khó thở và buồn nôn . 

Anh sỹ quan tác chiến kiểm tra lại đội hình. Không ai hy sinh , chỉ vài người bị thương nhẹ . Vì trúng pháo tọa độ , nên phần lớn mọi người bị sức ép. Ù tai , máu chảy ở tai, ở mũi .

Thu quân xong, mọi người lên xe. Rất may chiếc xe bị cháy bạt nhưng vẫn còn chạy được . Thái dìu cô gái lên xeXe tiếp tục tiến ra mặt trận. Bây giờ Thái mới có dịp hỏi thăm người bạn đường, người đồng đội mới gặp.


Trong cuộc đời làm báo, chuyến công tác ấy , Thái không bao giờ có thể quên được. Thái chỉ ở bên Quỳnh Hương được ít ngày nhưng nụ cười, ánh mắt , mùi hương tóc và đặc biệt giọng hát quan họ ấm áp ,lay động lòng người của cô cứ theo anh mãi . 
Đội văn công xung kích kết thúc chuyến công tác . Thái ở lại vì chiến dịch bước vào giai đoạn mới . Đêm chia tay, Thái và Quỳnh Hương gần như thức trắng đêm


Thời gian như bóng câu cửa sổ , gần 20 năm nay Thái không nhận được tin tức gì từ Quỳnh Hương . Bây giờ gặp lại con gái cô, Thái mới biết Quỳnh Hương đã sớm

ra đi, cũng chính do vết thương ngực từ đợt công tác chiến trường Tây Nam ngày ấy . 

Thái trở lại giảng đường . Anh bỗng thấy như có sức mạnh vô hình nào làm anh phấn chấn hẳn lên. Dù Quỳnh Hương đã đi xa, nhưng có Quỳnh Hoa bên cạnh anh thấy lòng ấm cúng lạ thường . 
Chẳng phải lấy ví dụ đâu xa, Thái đưa bài phóng sự về chuyến công tác mặt trận cùng Quỳnh Hương năm ấy cho sinh viên tham khảo. 


Không biết linh tính mách bảo 
Quỳnh Hoa điều gì, khi nghe bài phóng sự kể về mối tình mới chớm nở của anh chiến sỹ nhà báo và cô gái văn công ấy, 
Quỳnh Hoa bỏ lớp chạy ra ngoài. Cô khóc như chưa bao giờ được khóc .


Ngoài kia, những chiếc lá vàng nhẹ rơi. Gió heo may ngọt ngào báo mùa xuân đang đến . 


TP Hồ Chí Minh, cuối năm 2016 
                       T.T.T

 

 

 

Gửi email trang này cho bạn bè Mở cửa sổ in bài viết này


Đường Văn ::
  •   VỀ THĂM MỘ NHÀ VĂN NGUIỄN NGU Í... 28/02/2017
  •   HOA NỞ SAU GIAO THỪA 28/02/2017
  •   Quà xuân cho người đã khuất... 02/02/2017
  •   Người khách cuối năm. 25/01/2017
  •   Cậu tư Ngươn 28/12/2016
  •   QUỲNH HƯƠNG 28/12/2016
  •   PHẢI CHI HỒI ẤY 21/12/2016
  •   NHỚ CON VÀNG 21/12/2016
  •   Giấc mơ- về ngoại? 21/12/2016
  •   Bạn tôi. 20/11/2016
  •  Xem tất cả các tin...

     
     

    Bản quyền 2006 (c) thuộc về PHONGDIEP.NET - Email: webmaster@phongdiep.net