Tìm kiếm:

Số truy cập: 13481462

 

TRANG CHỦ    DIỄN ĐÀN    GIỚI THIỆU    LIÊN KẾT

 

 

 

 

ĐIỂM

BÁO

Văn nghệ,

Văn nghệ Trẻ

& một số

tạp chí

văn học...

 

 

LĂNG

KÍNH

(phỏng vấn, bình luận tác phẩm của Phong Điệp

PHONG ĐIỆP -SÁNG TÁC MỚI

 

 

Bây giờ thì bà biết, nó hận bà. Trái tim bà chưa đủ tan nát hay sao mà nó còn hận bà? Nó có hận thì bà cũng đành chịu. Bà không oán trách, cũng không hối hận. Nếu có thể quay ngược thời gian, bắt đầu lại, bà vẫn muốn được gọi nó là con (Mẹ và con và trần thế)

 

Kết quả hình ảnh cho mẹ con và trần thế

 

PHONG ĐIỆP - TẠP VĂN

  

NHỮNG DÂU CHẤM LẶNG

 

 

THƯ VIỆN TÁC GIẢ

 

Khi người ta còn biết cô đơn , biết sợ cõi hư vô và biết chết , ngày ấy còn thi ca

 

 

 

 

VĂN HỌC THIẾU NHI

 

 

 

CHÂN

DUNG

NHÀ

VĂN

 

 

“Có những phút ngã lòng/ Tôi vịn câu thơ mà đứng dậy” (Thơ Phùng Quán)

 

Home >> Nội dung website >> KẾT NỐI >> Đường Văn


Cậu tư Ngươn

 

 

Cậu tư Ngươn

 

Khi lớn lên, tôi thường được ông bà-ngoại kể về cậu Tư Ngươn: “Đất nước thống nhất được vài tháng, cậu Tư của cháu thi đỗ vào trường Cao đẳng sư phạm tỉnh. Một vinh hạnh lớn cho gia đình. Thấy cậu Tư cháu chọn được cái nghề cao quý mà dòng họ nội, ngoại vẫn thường ao ước, nhưng mấy đời qua chưa ai đạt tới, dù rất nhiều người mong mỏi ở lớp con cháu- vì những người trong họ hàng thế hệ trước, hầu như đều dốt cả. Những tưởng cậu Tư con cũng hài lòng với kết quả học tập và ngành nghề đã chọn. Nào ngờ, khi tốt nghiệp ra trường, cậu được điều về dạy học ở một vùng quê biên giới; nơi sông nước bao la, cỏ cây xơ xác, chưa kịp xanh tươi sau mấy mươi năm bị chiến tranh tàn phá, tan hoang- cậu con vượt biên. Sau cả chục tháng lênh đênh trên biển cả. Gần năm năm liền sống trên đảo vắng, thiếu sống, thừa chết, cậu được xét định cư ở Úc”.

Tôi còn được biết: gần hai mươi năm sau cậu mới liên hệ được với gia đình. Lúc nầy thì ông ngoại đã chết vì bạo bệnh. Thời ấy, gia đình vất vả lắm mới báo tin buồn đến cho cậu được. Trong thơ viết về nhà cho bà ngoại hồi ấy, cậu kể: “Con như người mất hồn mấy tháng trời, vì biết cha thân yêu của con đã mất. Cha là người đã dày công chăm sóc con cả thời thơ ấu đến lúc trưởng thành- nhất là việc học hành. Con biết cha kỳ vọng ở con quá nhiều, nên khi con theo bạn bè, rời bỏ quê hương, không kịp từ giả gia đình lấy một câu, chắc là cha buồn nhiều lắm. Con lơ đễnh với công việc suýt bị chủ cho nghỉ mấy lần. Nhưng tất cả rồi cũng qua dần theo năm tháng”. Nỗi mất mát, buồn lo của cậu dần đi vào ký ức. Nhiều lần cậu hứa với bà trong thơ: “Mẹ an tâm, con sẽ sắp xếp để có chuyến về quê thăm gia đình một ngày gần nhất, khi có điều kiện thuận lợi”. Bà chờ mãi trong khắc khoải- với nỗi lo canh cánh trong lòng: “Biết đâu tôi chết như ông, chẳng thấy được mặt con”.

Rồi cậu cũng về đến Việt Nam vài năm sau đó. Mấy ngày sống ở quê; tìm về nơi cậu đã từng dạy học: cảnh vật sống động thật khác xưa; nào bạn bè, học trò, tình yêu một thời đã qua...như những người thân, xúm xít, hội ngộ, mời chào. Cậu thật không ngờ được, khi nhìn thấy đất nước mình thay đổi phát triển khá nhiều. Không còn cảnh rau-cháo-khoai-củ trong mỗi gia đình, ngay cả làng quê, nơi chôn nhau cắt rốn của mình. Mỗi lần như vậy, cậu hay tâm sự: “Mây biết không? Cậu không nghĩ được những gì đang có và diễn ra trước mắt mình- so với bao thông tin mà cậu biết được nơi xứ lạ, về đất nước và con người Việt Nam thời mở cửa. Phải chi cậu ở nhà thì đâu phải xót xa, đau thương khi không thấy mặt ông, lúc ông mất- người yêu thương nhất của cậu đã về với cõi vĩnh hằng. Người yêu cũng đã đi lấy chồng. Ai mà chờ đợi cho được ngày về của cậu như đã hứa”.

Cậu kể mà như thổn thức với chính mình: “Bạn bè cậu ai cũng nên danh, nên phận- mọi khó khăn đều qua đi, ai cũng đã lớn ra và trở thành chứng nhân của một thời vất vả, cùng quê hương, đất nước vượt qua bao gian khó, những năm sau chiến tranh. Hãnh diện lắm chứ- không gì vui bằng khi tận mắt nhìn thấy số học trò thành đạt. “Sản phẩm” do chính bạn bè cậu góp phần tạo nên. Nhưng tất cả đều đã an bày. Cậu liên tưởng về quá khứ: có thể những năm lưu lạc ở xứ người, cuộc sống vật chất có cao sang, sung sướng, nhưng dù gì cậu cũng chỉ là người làm mướn, làm thuê. Chẳng được gì hơn thêm về sở học như ước mơ lúc xa quê. Ăn thì trường chay, có cần chi nhiều về tiền của. Có chăng chỉ giúp ích cho sinh hoạt cá nhân và gia đình, nhưng nào có đáng gì. Bao gia đình khác không có người thân ra đi như cậu, cũng có ai nghèo khó đến đỗi nào. Cậu thật sự không giúp gì được cho cộng đồng, cho tổ quốc”.

Thực ra, cậu Tư cũng lo cho anh em mỗi người một ít. Người giữ được làm ăn có khá hơn chút đỉnh. Người ỷ lại vừa làm vừa chơi, cứ trông chờ vào đồng tiền mồ hôi, nước mắt của cậu. Người không gặp may, làm ăn thất bát, tiền của đổ sông, đổ biển cả. Loay hoay tuổi cậu cũng sắp đến lục tuần. Không biết tiếng sét ái tình như thế nào hay duyên phận trời ban- cậu quyết định lập gia đình hơn năm nay. Vợ cậu trẻ hơn cậu trên hai mươi tuổi. Cuộc sống có phần vơi đi buồn-tủi của người xa xứ, mà cậu hằng mong mấy mươi năm qua, giờ mới có được. Nhưng cuộc sống riêng tư, gia đình cũng đã bắt đầu phát sinh nhiều vấn đề phức tạp. Bởi ai cũng để ý, dòm ngó đến “khối tài sản” của cậu- lo cho tình duyên cậu không bền.

Lần về quê năm trước- cậu công khai với cả nhà, tài sản cậu sắm được ở Việt Nam thông qua anh, em đứng tên giùm, cậu sẽ nhận lại để cậu mợ làm của dưỡng già. Cậu sẽ hồi hương về chăm sóc bà trong những năm tháng còn lại cuối đời, cho bà được an vui lúc tuổi già. Mọi người cứ trầm ngâm. Có người chẳng mấy hài lòng, phản ứng ra mặt. Đã đến ngày cậu phải về lại bên Úc, nhưng trong tâm tư cậu bắt đầu có những bất an với bao chuyện lo toan- râm ran trong anh em, mấy cậu, dì đòi hỏi công cán, lợi ích về những số tài sản đã có công mua và gìn giữ, chăm sóc...bắt đầu ra điều kiện chia năm, xẻ bảy số tài sản của cậu ở Việt Nam. Nếu cậu không thuận thì sẽ mất cả, bởi thực chất về pháp lý, cậu không có quyền gì trong khối tài sản ấy. Lại thêm phần mẹ già không nói thẳng ra, nhưng có ý buồn xa-trách gần, dỗi hờn mong lung, mong cậu sớm về nước định cư, để gia đình được sum họp.

Dù cậu đã thay đổi ý định: không ở lại Úc cho đến hết đời như cậu đã tính khi còn trẻ- lúc ông mất và cậu trông đến khi nghỉ hưu sẽ về lại quê hương như mong muốn của bà. Nay thấy anh chị em mình đối xử như thế, cậu cảm thấy bị xúc phạm. Nỗi cô đơn trở lại ám ảnh cậu- cậu nghĩ mà thương người vợ mình nhiều hơn. Bao nhiêu tiền của dành dụm được, cậu đã chi ra hầu như gần hết. Phần còn lại cậu muốn mang về Việt Nam, nhưng ngại anh em tranh giành khi cậu qua đời, cậu thấy có gì đó bất ổn. Mọi suy nghĩ trước đây có lẽ cậu sẽ phải dừng lại. Khổ nỗi mẹ già ngày càng yếu. Cậu đang phân vân, quá đổi căng thẳng, chưa biết phải định liệu thế nào.

Tháng trước, như đã hẹn cậu sẽ về thăm bà và kịp ăn Tết truyền thống quê nhà một năm cho thỏa chí, vì từ ngày xa quê đến nay đã gần bốn mươi năm, cậu chưa được một lần về trong dịp Tết. Cậu kể: “Cậu nhớ lắm Mây ơi! Ngặt nỗi nơi cậu làm không được nghỉ Tết âm lịch như ở Việt Nam”. Nhưng nghĩ đến chuyện nhà không vui. Tự dưng cậu xin hoãn chuyến bay lại vài tuần- trước khi bà mất hai ngày. Nếu cậu không hoãn vé thì rất có thể sẽ gặp bà trong giây phút cuối đời. Thật không có nỗi buồn nào sánh bằng. Mấy mươi năm xa quê, chỉ được chút hưởng thụ về cuộc sống vật chất, về tinh thần cậu chẳng được gì ngay cả tình thương yêu đối với cha-mẹ, việc hiếu để chỉ là con số không: “Hết rồi Mây ơi! Cậu đã mất hết cơ hội của một đời người”.

Đúng là cậu không lường được vì bà bệnh và ra đi đột ngột quá. Lúc mê, lúc tỉnh gì bà cũng mãi gọi tên cậu và nói gì đó trong thoi thóp, với tất cả sự chờ đợi, như bà từng chờ cậu mấy mươi năm trước. Bà được chăm sóc rất kỹ từ lòng yêu thương của mẹ tôi và các cháu. Nhưng bà quá cô đơn- vì nỗi thương nhớ con trai duy nhất còn lại của bà. Mẹ tôi thì cư xử không hay lắm với bà ở chỗ, hay ngăn cản vô lối, không để bà giao lưu với người già quanh xóm, trừ người thân nhưng ít mấy khi ai đến nhà vì tính mẹ tôi có cuộc sống khép kín, không hướng ngoại- không quan hệ thân mật với bà con, xóm giềng, không sách báo, không giải trí...không không và không không- không như mọi người xung quanh.

Ngày đám tang bà rất cô quạnh như ở giữa chốn rừng hoang. Chỉ có con cháu trong nhà, luôn đạo tì, đồng nhi đưa đám chỉ vài ba chục người. Hỏi sao không buồn. Ngay cả đến tôi- người thuộc dạng cứng cỏi nhất cũng không cầm được nước mắt. Phần khóc cho sự cô đơn buồn tủi của bà. Phần khóc cho cậu- người có tiền nhưng bị mai một trong tình đời. Phần tủi cho mình vì đã sinh ra trong một gia cảnh không mấy gì vui. Mọi ngõ ngách cuộc sống điều bị mẹ tôi khép kín. Chuyện nhang khói cho bà, giờ cậu cũng phải mướn dì út vì dì cũng nghèo, đi làm mướn nuôi sống gia đình, không có thời gian nuôi bà để trả hiếu, nói gì phải ở lại cúng cơm, thắp hương cho bà hằng ngày. Dì út trút tâm tư: “Thật nghiệt ngã cho dì lắm Mây ơi! Dì nhận “tiền công” của cậu là điều không phải, nhưng không lấy thì cuộc sống của dì biết sao đây?”

Sau hôm tiễn bà về nơi an nghỉ cuối cùng, cậu phải về Úc. Thế là cậu không được ăn Tết ở quê như mong đợi. Chia tay với cậu nơi cảng hàng không- vào tận trong nhà chờ làm thủ tục bay rồi, mà cậu nước mắt cứ lưng tròng. Tôi cố nói với theo: “Khi nào nghỉ hưu cậu nhớ về Việt Nam ở nhe cậu”- Cậu tôi trả lời vội trong nghẹn ngào: “Để cậu tính lại, có gì cậu sẽ điện cho”. Tôi không còn kịp nói gì thêm được nữa với cậu. Tôi cảm thấy lo cho hạnh phúc và tương lai của cậu. Không biết cuộc sống của cậu rồi sẽ ra sao, khi mà cậu đang mang trong người chứng bệnh ngặt nghèo, vừa mới phát hiện mươi ngày trước khi về chịu tang cho bà. Bỗng dưng tôi linh tính cậu sẽ ở lại mãi mãi bên Úc.

Tôi mong ở cõi vô hình, ai đó sẽ độ trì cho cậu qua khỏi bệnh tật, có cuộc sống an vui với tuổi già, đừng như ông bà-ngoại trong chuỗi ngày sắp tới.

Nghiêm Khánh

 

 

Gửi email trang này cho bạn bè Mở cửa sổ in bài viết này


Đường Văn ::
  •   Quà xuân cho người đã khuất... 02/02/2017
  •   Người khách cuối năm. 25/01/2017
  •   Cậu tư Ngươn 28/12/2016
  •   QUỲNH HƯƠNG 28/12/2016
  •   PHẢI CHI HỒI ẤY 21/12/2016
  •   NHỚ CON VÀNG 21/12/2016
  •   Giấc mơ- về ngoại? 21/12/2016
  •   Bạn tôi. 20/11/2016
  •   Quê ngoại 13/11/2016
  •   Bác Istvan 10/11/2016
  •  Xem tất cả các tin...

     
     

    Bản quyền 2006 (c) thuộc về PHONGDIEP.NET - Email: webmaster@phongdiep.net