Tìm kiếm:

Số truy cập: 13490269

 

TRANG CHỦ    DIỄN ĐÀN    GIỚI THIỆU    LIÊN KẾT

 

 

 

 

ĐIỂM

BÁO

Văn nghệ,

Văn nghệ Trẻ

& một số

tạp chí

văn học...

 

 

LĂNG

KÍNH

(phỏng vấn, bình luận tác phẩm của Phong Điệp

PHONG ĐIỆP -SÁNG TÁC MỚI

 

 

Bây giờ thì bà biết, nó hận bà. Trái tim bà chưa đủ tan nát hay sao mà nó còn hận bà? Nó có hận thì bà cũng đành chịu. Bà không oán trách, cũng không hối hận. Nếu có thể quay ngược thời gian, bắt đầu lại, bà vẫn muốn được gọi nó là con (Mẹ và con và trần thế)

 

Kết quả hình ảnh cho mẹ con và trần thế

 

PHONG ĐIỆP - TẠP VĂN

  

NHỮNG DÂU CHẤM LẶNG

 

 

THƯ VIỆN TÁC GIẢ

 

Khi người ta còn biết cô đơn , biết sợ cõi hư vô và biết chết , ngày ấy còn thi ca

 

 

 

 

VĂN HỌC THIẾU NHI

 

 

 

CHÂN

DUNG

NHÀ

VĂN

 

 

“Có những phút ngã lòng/ Tôi vịn câu thơ mà đứng dậy” (Thơ Phùng Quán)

 

Home >> Nội dung website >> KẾT NỐI >> Đường Văn


Quà xuân cho người đã khuất...

 

Quà xuân cho người đã khuất...

          Tờ mờ sáng

-         Bác hai ơi!...Bác hai...

-         Nghe. Gì đó. Ủa. Đi đâu sớm vậy “ông con”?

-         Thưa bác hai con mới qua.

-         Chuyện gì?

-         Hổm rày con định tâm sự với bác chuyện không vui, nhưng ngại vì đã làm phiền bác quá nhiều.

-         Thằng ngộ nhe. Có gì cứ nói thẳng đi con. Lúc nào cũng rao như sắp vô vọng cổ. Ơ..., nhưng thôi để chiều đi ! Sáng nay bác bận chút việc.

-         Dạ. Vậy chiều đi làm về con ghé nhe bác.

-         Ừ.

-         Con đi nhe bác.

-         Ừ, con đi đi.

Thằng nhỏ đi rồi ông Trọng mới chợt nghĩ, lại chuyện gì xảy ra mà nó nói chuyện không vui? Tội nghiệp thằng có cha mẹ mà như mồ côi. Cha mẹ nó yêu nhau từ lúc còn học chung lớp đệ thất. Mối tình kéo dài đến khi học xong cao đẳng mới tổ chức cưới. Bạn bè ai cũng khen họ thật đẹp đôi. Chung sống được đâu vài năm, dắt nhau ra tòa ly dị. Từ đó, biết bao nhiêu là chuyện lăng nhăng, rối bời nối tiếp nhau làm cực biết bao người thân trong gia đình. Bạn bè không ngờ. Tặc lưỡi hic hà. Tiếc cho cuộc tình của bạn mình. Ba mẹ nó mỗi người đi một nơi. Nghe người ta đồn đại, mẹ nó cập với thầy giáo dạy nhảy đầm trước khi ly dị với ba nó. Sau đó, sống với nhau như vợ chồng ở dưới thành phố. Có lần nghe đâu vợ của thầy từ Tam Kỳ ẳm con nhỏ vào đánh ghen một trận tơi bời. Mẹ nó mới vỡ lẽ ra-mình là kẻ giật chồng người khác.

Hắn ta bỏ về quê mấy năm. Chày cối mãi mới ly dị được với vợ- vô Sài Thành sống với mẹ nó, cho đến ngày mẹ nó chết vì bệnh mà không tiền chữa trị. Là tay ăn chơi, nhảy nhót quen thói. Không chịu làm ăn. Mẹ nó phải nai lưng làm thuê, làm mướn đủ nghề để nuôi con, nuôi cả ông thầy giáo suốt mười mấy năm. Thầy không chịu buông tha. Hết năm này tháng nọ, theo vòi tiền mẹ nó, tiếp tục ăn chơi cho thỏa thích.

Ba nó buồn vì bị “cấm sừng” nên bỏ cả việc làm, dắt người yêu, cùng đứa con trai thứ xuống tận Cái Nước- Cà Mau tìm đường vượt biên cho đỡ xấu hổ với tình địch. Dù đôi lần khi chưa ly dị nhau, ba nó đánh ghen thầy của vợ phải nằm bệnh viện mấy lượt. Tưởng đâu vợ mình sợ mà bỏ thầy. Ai ngờ tình thầy trò ngày càng mặn nồng hơn. Sau năm lần bảy lượt, trượt tới, trượt lui. Tàu ba nó cứ ra đến cửa biển là bị nhà chức trách địa phương vây bắt, phạt vạ nhiều lần. Ngỡ bị đi tù nhưng rồi cũng trót lọt cùng với người yêu- người mà mẹ nó đã từng đánh ghen khi chưa ly dị với ba nó. Họ sống với nhau trên hòn đảo hoang của Indonesia cả năm năm trời.

Lần cuối cùng. Mỹ và các nước đồng minh cắt bỏ khoản tài chính chi viện và từ chối cho nhập cư đối với người tị nạn cộng sản. Ba và em nó với má nhỏ- lúc ấy đã kết hôn với ba nó trên đảo, cùng một số người khác mua tàu vượt biên lần hai. Bềnh bồng trên đại dương mấy tháng. Tàu ba nó tan xác vì sóng to gió lớn, trôi dạt vào nước Úc. Quần áo tả tơi. Người ghẻ lở, bệnh đau tưởng đã chết. Vậy mà sau bao lần phỏng vấn. Gia đình mới của ba nó, lúc ấy không được nhận nhập cư, vì đã quá hạn quy định của tổ chức- tiếp nhận người tị nạn. May nhờ có một người trong đoàn, bạn của ông nội nó- từng du học ở Hoa Kỳ trước 1975, làm việc ở Cao ủy Liên hiệp quốc, biết được lý lịch ba nó nên đã làm thủ tục, xin bảo lãnh cho gia đình ba nó được nhập cư ở Hoa Kỳ.

Gần mười năm sau đó. Khi Việt Nam đã hội nhập vào nền kinh tế thế giới. Hai nước bình thường hóa với nhau được vài năm. Ba nó tìm về Việt Nam được ba lần. Lúc ấy ba và má nhỏ nó cũng khấm khá, vì đã có công việc làm ổn định trong một hãng xe Ford. Về nước chỉ để đỡ nhớ quê hương và người thân, tốn bao nhiêu là chi phí, nhưng chưa cho nó được gì, trừ một ít bánh kẹo nước ngoài. Cái chính tại vì nó ở với mẹ nó, nên ba nó chẳng buồn quan tâm. Lúc mới phỏng vấn để được nhập cư. Theo yêu cầu, ba nó có khai với Cao ủy Liên hiệp quốc là còn một đứa con nữa đang ở Việt Nam, ba nó có trách nhiệm phải nuôi hai anh em nó theo bản án của tòa. Nhưng lúc đi ba nó chỉ mang theo có mỗi em nó. Nó bị bệnh luôn. Ba nó gửi lại.

Hồi đó, ba nó nhờ bà nội nói với mẹ nó, ba nó bảo lãnh cho nó sang với ba nó, nhưng mẹ nó không đồng ý. Khi đến tuổi trưởng thành. Lúc ấy mẹ nó đã chết. Nó muốn sang với ba nó thì đã không còn cơ hội. Ba nó nói vậy nó hay vậy. Phần nó còn thằng em cùng mẹ khác cha, bám víu nó để sống, không chịu theo ông cha ruột- thầy mẹ nó. Nên nó không màng tới việc sang Hoa Kỳ làm gì nữa.

Mấy lần ba nó về nước. Có một lúc, mẹ nó đang bệnh chết đi, sống lại mấy lần. Cô chú nó đi thăm. Ba nó thì không thấy nhắc gì chuyện nghĩa cũ, tình xưa. Hồi còn trẻ thương nhau bao nhiêu- lúc đó ba nó lạnh nhạt bấy nhiêu. Nó thấy buồn cho cảnh tình của ba mẹ nó. Hay nói khác hơn là chính anh em nó. Nó kể với dòng họ nó mà nước mắt lưng tròng. Việc là ba nó cho nó một trăm USD mà nhắc đi nhắc lại, sợ nó không mua sắm cho cá nhân- lấy tiền đó để lo cho mẹ và em nó. Nó cắn răng cho qua cái chuyện vô lý. Cuối cùng nó chẳng mua sắm gì cho mình. Dùng tiền ấy thuốc thang cho mẹ.

Cả buổi sáng thằng nhỏ về rồi mà trong người ông cứ bồi hồi bổi hổi, nhớ về thời xa xưa, với bao câu chuyện về gia đình ba mẹ nó. Ông Trọng cứ thừ người ra, không làm gì được. Lúc nào cũng vậy, ông cứ thương thằng nhỏ. Phần nhiều cái khổ, sự cay đắng trên đời, nó đều đón nhận. Đến lớn rồi cái khó vẫn cứ đeo đẳng nó, mặc dù về cuộc sống vật chất cũng không đến nỗi tệ. Nó đã có vợ con và đang sở hữu một cửa hàng tạp phẩm, mua bán rất sung túc trong chợ huyện. Ông cứ ưu tư, có chuyện gì nữa đây không biết?.Tội nghiệp chuyện lớn, chuyện nhỏ gì cũng chạy sang bác hai- chỉ là người dưng quen với ba nó từ nhỏ. Ông mãi nghĩ rồi trách mình, phải chi lúc sáng để thằng nhỏ trút tâm sự cho xong- giúp nó được gì thì giúp. Đến trưa nó vẫn chưa về. Ông cũng chẳng làm được gì.

 Trời chạng vạng tối

-         Thưa bác con mới đến.

-         À Cốc đến rồi đó à- Ông Trọng nói lúc nhỏ nó bệnh suy dinh dưỡng ăn cháo cốc suốt mấy năm trời. Gọi mãi thành tên.

-         Dạ.

-         Sao? Gì nói cho bác nghe coi.

-         Bác biết hôn. Mấy bữa nay ba con điện về qua facebook- ổng mắng đủ thứ. Nào là- giữa tao và cái tủ mầy phải chọn một? Chọn đi. Đừng làm xấu mặt tao. Mầy có muốn tao lấy lại cái nhà đó không? Liên tục có nhiêu đó chuyện.

-         Ủa, mà tủ gì vậy con.

-         Chuyện là vầy....Bạn đồng nghiệp với mẹ con lúc còn làm việc chung ở thành phố. Mấy năm rồi, đến ngày giỗ mẹ con là tự mấy dì lên dự, dù con không mời. Thấy con thờ bà ngoại con với mẹ con chung cái tủ, họ để ý nhưng không nói gì. Lần giỗ vừa rồi lại cũng thấy họ lên như mọi năm. Con có ngờ đâu, một lúc sau có người chở đến nhà cái tủ thờ. Mấy dì nói lúc mẹ còn sống bị bệnh, mấy dì không lo gì được cho mẹ con. Lúc đó ai cũng khổ. Nay mấy dì tặng mẹ con cái tủ thờ làm quà xuân. Mong con nhận cho. Con tình thiệt nhận và cám ơn mấy dì.

-         Vậy mà có chuyện gì phải chửi- Bác nó chen vào.

-         Nói như bác thì có chuyện gì nữa. Ổng nói con bêu xấu ổng. Mầy biết không mấy đứa nó cho cây tủ rồi chụp hình đăng lên facebook khoe. Tao xấu hổ vô cùng. Tóm lại đem trả cái tủ thờ đó ngay. Con nói với ba con, đâu phải cái rổ, cái rá nhỏ, gọn con mang trả được. Đàng nầy, cái tủ to đùng như vậy chở trả bất tiện lắm. Cũng không biết nhà mấy dì ở đâu để trả. Con không biết phải xử sự thế nào cho phải nữa bác hai.

-         Ừ thì để đó. Biết đâu mà trả. Ba mầy thiệt là là...

-         Còn nữa. Ba con kêu không trả được thì bỏ đi. Tao không muốn thấy nó ở trong nhà mầy. Nhớ cho đó. Tao hỏi lại mấy cô, chú nghe nói còn cái tủ ấy trong nhà là mầy không yên với tao đâu. Tao sẽ không quan tâm gì đến mầy nữa. Mà hỏi bác từ lúc con còn nhỏ tới giờ, ổng đã quan tâm lo cho con được những gì.

-         Cũng có chứ sao không con. Con nói điều nầy không đúng.

-         Thì mới đây gia đình ba con bên ấy có về thăm lúc con bị tai nạn, nuôi con được mấy ngày thôi chứ có gì. Con tự lo cả mà.

-         Chứ ai nói gì. Ba mầy nghỉ phép cả nữa tháng về lo cho mầy. Cha, con thế cũng tốt rồi. Con đừng nói bậy bạ như vậy. Còn ai cưới vợ cho con. Sao con không kể.

-         Bác ơi! Tiếng là lo đám cho con, nhưng về tiền bạc có cho con được gì. Đám xong trừ vàng cưới- tiền bạc có gì đâu. Ổng lấy hết còn than lỗ. Than phải nuôi hai em con ở Mỹ. Bác thấy mang tiếng có ba Việt kiều con được gì.

-         Con ơi! Việt kiều đâu phải ai cũng giàu có. Đừng so bì như vậy khổ thân ba mầy. Lo được chừng ấy là tốt lắm rồi.

-         Giờ con hỏi bác, con phải làm gì với cái tủ đây?

-         Để đó cho bác. Ba mầy có điện về hoặc có cô, chú nào nói con cũng cứ để im lặng. Khi nào ba mầy về tính sau. Không ai rảnh đâu mà kiểm tra. Còn nếu muốn cho cha con không mất lòng nhau. Con lên facebook nhắn với mấy dì nhận lại tủ giùm. Công khai vậy  là xong. Ai lên tiếng nữa thì tính tiếp.

-         Thiệt quá khổ quá bác ơi! Còn chuyện cái nhà con mua đang ở. Bác biết không. Vợ chồng con làm dành dụm được bốn trăm triệu. Bên cô vợ con cho ba trăm triệu. Con mượn ba con một trăm triệu. Lần nầy ba con về, con trả lại số tiền đó cho ba là xong. Dứt tình dứt nghĩa. Không cha con gì nữa hết.

-         Coi vậy đó- ông Trọng lấy tay mình bịt miệng thằng Cốc. Con ơi đừng có nóng sẽ mất khôn. Mang tiếng hỗn láo với ba con. Giờ nghe bác hỏi nè. Tiền lúc mua nhà con mượn hay là xin ba con. Ba con có nói cho con không? Nếu mượn thì trả là đúng. Nếu ba con cho thì đừng dại mà trả nhe.

-         Con hỏi mượn bác hai ơi!

-         Vậy thì trả. Chỉ sợ con không còn vốn mua bán.

-         Bác an tâm. Con chỉ buồn một điều ba con nói, mầy muốn tao lấy lại cái nhà hay không. Ổng làm như ổng mua cho con- giờ đòi lại.

-         Thôi tính vậy đi. Có gì khi nào ba con về rồi liệu mà xử sự cho phải đạo. Gì gì con vẫn là con. Nghe lời bác đi, để mọi người thương dễ sống con ơi!

-         Con hoang mang quá bác ơi! Không hiểu mẹ con làm gì đến nỗi, mà ba con thù ghét mẹ con cho đến lúc chết cả chục năm rồi ba con vẫn còn thù. Tây- Mỹ gây bao tai họa cho người Việt mà giờ còn bình thường với nhau, sá gì chuyện thâm cung của nhau từ ngày xửa, ngày xưa ba con cứ ôm ấp trong lòng như vậy có được không. Có phải ba con nhỏ nhặt, ích kỷ không bác?

-         Thôi con đừng buồn gì hết. Lo làm ăn đi. Chuyện đâu còn có đó. Từ từ rồi phân trần cho ba con biết. Con chớ có phê phán, chỉ trích người lớn mà có lỗi. Ba, mẹ con vì không kìm chế được trong cuộc sống vợ chồng. Nặng nhẹ, chì chiết nhau quá độ. Con biết đó, dao đăm có lúc lành thương tích, lời lẽ đâm nhau hận suốt đời. Mãi gán nhau, tại người nầy lỗi trước, người kia lỗi sau. Không ai nhận ra lỗi của mình. Ông nói bị bà cặm sừng, bà nói ông ăn chả bà ăn em. Thôi ông. Bỏ bà. Xem tôi có được người đẹp hơn, hoàn hảo hơn không cho biết. Ai mà không biết câu, miếng ngon nhớ lâu, lời đau nhớ mãi. Thế là chia tay. Chuyện có vậy thôi. Đủ chết mấy đời. Con cần tỉnh táo- để vướng vào vòng xoáy ấy sẽ khổ lắm đó.

-         Bác giúp con. Nói sao ba con chịu thì nói. Ba con cứ nói tiếng một với con. Không cho con đường phân bua. Còn hơn bị hỏi cung. Chịu không thấu bác ơi!.

-         Cố nén lòng đi con.

-         Hu...hu...hic...hic.

-         Khóc gì mà khóc về nghỉ đi con.

-         Thưa bác con về.

-         Con về. Cứ như bác dặn. Còn gì đó để cho bác.

Thiệt là chuyện như vậy hỏi sao thằng nhỏ không bức xúc. Ba nó cũng vì cái tính gia trưởng, độc đoán mà tan nát gia đình. Tính khí xưa rày không thay đổi. Chỉ có ai khuất phục, nhịn nhục, nói theo mới chịu nỗi với ba nó- ông Trọng lầm bầm một mình, nhìn theo thằng Cốc đi đến cuối đường mới lẩn thẩn bước vào nhà.

Năm sau đó

Nghe tin ba nó về quê. Thằng Cốc hào hển chạy qua hỏi hai Trọng. Giờ phải cư xử sao với ba nó. Ông Trọng bảo nó cứ im lặng, khi nào ba nó có nói gì đến chuyện cái tủ thì nhá máy điện thoại cho ông. Nếu ba nó không nói thì thôi. Sao cũng lạ. Một tháng trời về thăm quê. Bạn bè bù khú. Thăm họ hàng thân thuộc. Có điều ba nó không đến nhà nó. Chỉ tập trung con cháu, anh em ở nhà nội nó suốt như trước giờ. Cũng bình thường. Đến ngày đi ba nó cũng không nói gì đến chuyện cái tủ thờ- hay là, bác hai Trọng đã nói gì với ba nó. Mặc. Mình yên ổn là được. Ông còn nói, cho mầy luôn số tiền một trăm triệu để nuôi con.

Chắc là ba nó cũng suy nghĩ, trăn trở với chuyện đã cư xử chưa tốt với con mình. Nó đã bốn mươi tuổi rồi chứ nhỏ nhoi gì. Từ ngày nó mua nhà, ba nó chỉ đến một lần. Nhưng đứng ngoài sân rồi đi. Chẳng buồn thắp nhang cho bà và mẹ nó. Không nhắc nhở nó mua thêm cái tủ thờ. Vậy mà....

Ông Trọng mừng thầm cho thằng Cốc chịu nén buồn tủi. Giữ được im lặng đáng thương. Ba nó đi rồi. Ông Trọng nói với nó, hãy quên đi tất cả những gì đã làm tổn thương đến tâm tư, tình cảm của con từ nhỏ đến giờ. Cứ vui sống với mọi người. Hãy nhìn đi, họ hàng có ai bỏ bê con đâu. Chắc là nó cũng thấm thía sự đời. Nó nghĩ cũng thương ba nó. Lúc nhỏ, mỗi khi chiều tan sở, mấy cha con cùng đèo nhau, nay ở nhà nầy mai gửi anh em nó ở nhà khác. Ăn uống thất thường. Mẹ nó thì bỏ đi sống với ông thầy nhảy đầm.

Nó vẫn thương mẹ nó nhiều. Tình mẹ lúc nào cũng bao la. Nữa là, nó ở gần mẹ nó nhiều hơn gần ba. Cùng chia sẻ với mẹ, những tháng năm sống vất va, vất vưởng. Đúng là chuyện đời lắm đỗi gian truân, khúc khuỷu. Nó vẫn nhớ và xót xa- chuyện mẹ nó biết mình sẽ chết sớm, không được dự ngày cưới của con sau nầy. Mẹ nó có viết mấy chữ trong tờ giấy học trò:“Con trai. Mẹ xin lỗi- vì không thể sống để được nhìn con vui trong ngày lễ thành hôn. Mẹ không có món quà nào cho vợ chồng con. Dù chưa biết con dâu là đứa nào. Nhưng cho mẹ gửi lời, chúc vợ chồng con được hạnh phúc. Đừng như ba với mẹ. Đây là món quà cuối cùng của mẹ, nhờ bác hai gửi cho con. Mẹ của con...”.

8.2016

Nghiêm Khánh

 

 

Gửi email trang này cho bạn bè Mở cửa sổ in bài viết này


Đường Văn ::
  •   VỀ THĂM MỘ NHÀ VĂN NGUIỄN NGU Í... 28/02/2017
  •   HOA NỞ SAU GIAO THỪA 28/02/2017
  •   Quà xuân cho người đã khuất... 02/02/2017
  •   Người khách cuối năm. 25/01/2017
  •   Cậu tư Ngươn 28/12/2016
  •   QUỲNH HƯƠNG 28/12/2016
  •   PHẢI CHI HỒI ẤY 21/12/2016
  •   NHỚ CON VÀNG 21/12/2016
  •   Giấc mơ- về ngoại? 21/12/2016
  •   Bạn tôi. 20/11/2016
  •  Xem tất cả các tin...

     
     

    Bản quyền 2006 (c) thuộc về PHONGDIEP.NET - Email: webmaster@phongdiep.net