Tìm kiếm:

Số truy cập: 13490268

 

TRANG CHỦ    DIỄN ĐÀN    GIỚI THIỆU    LIÊN KẾT

 

 

 

 

ĐIỂM

BÁO

Văn nghệ,

Văn nghệ Trẻ

& một số

tạp chí

văn học...

 

 

LĂNG

KÍNH

(phỏng vấn, bình luận tác phẩm của Phong Điệp

PHONG ĐIỆP -SÁNG TÁC MỚI

 

 

Bây giờ thì bà biết, nó hận bà. Trái tim bà chưa đủ tan nát hay sao mà nó còn hận bà? Nó có hận thì bà cũng đành chịu. Bà không oán trách, cũng không hối hận. Nếu có thể quay ngược thời gian, bắt đầu lại, bà vẫn muốn được gọi nó là con (Mẹ và con và trần thế)

 

Kết quả hình ảnh cho mẹ con và trần thế

 

PHONG ĐIỆP - TẠP VĂN

  

NHỮNG DÂU CHẤM LẶNG

 

 

THƯ VIỆN TÁC GIẢ

 

Khi người ta còn biết cô đơn , biết sợ cõi hư vô và biết chết , ngày ấy còn thi ca

 

 

 

 

VĂN HỌC THIẾU NHI

 

 

 

CHÂN

DUNG

NHÀ

VĂN

 

 

“Có những phút ngã lòng/ Tôi vịn câu thơ mà đứng dậy” (Thơ Phùng Quán)

 

Home >> Nội dung website >> KẾT NỐI >> Tác phẩm - Dư luận


NGUYỄN NHƯ MÂY - Với những bài thơ màu tím thả vào mênh mông

 

 

NGUYỄN NHƯ MÂY -
Với những bài thơ màu tím thả vào mênh mông

 

* Lê Ngọc Trác



Những năm gần đây, ở trong nước ta công việc xuất bản thơ có chiều phát triển. Người người, nhà nhà in thơ. Hệt như ở quê tôi, có dạo cả làng vào rừng tìm lấy cây si - một loại cây xanh về chơi cây kiểng. Xuất bản thơ nhiều đến mức có nhà thơ "gặp thơ" phải "làm ngơ". Chính thần đồng thơ Việt Nam năm xưa phải thốt lên: "Mong sao Bộ Y tế nghiên cứu chế ra được thuốc cai thơ". Ở quê tôi cũng vậy, việc in và tự xuất bản thơ cũng diễn ra rầm rộ. Có người in thơ để tặng người yêu, in thơ để làm kỷ niệm đời mình, lại có người vừa in xong một tập thơ lại lo in tiếp thêm một tập thơ nữa, cho đủ số lượng chạy vào Hội Văn nghệ tỉnh. Có người in ra nhiều tập thơ để áp phe chạy vào ngồi ở ghế Hội đồng Nghệ thuật của Hội VHNT tỉnh để cho nổi danh vẻ vang. Nhiều tập thơ ra đời vừa ráo mực in là chẳng còn ai biết và nhớ đến tên tác giả. Và, in thơ với mộng ước thành thi sĩ của nhiều người cũng mong manh, vụt tắt... Điều này chứng tỏ: Văn chương đích thực sẽ tồn tại với đời, còn những gì không phải văn chương đích thực thì chỉ như hoa bìm bìm sớm nở tối tàn!...

Chúng tôi biết có những tác giả chưa in một tập thơ nào, chỉ với những bài thơ được đăng trên các báo, tạp chí văn học... đã nổi danh trong và ngoài nước. Bạn đọc yêu mến thơ của những tác giả thực sự là những người có tài về thơ. Chúng tôi biết có nhiều nhà thơ như thế. Ở Bình Thuận có trường hợp Nguyễn Như Mây, dù anh chưa in riêng một tập thơ nào nhưng bạn đọc trong và ngoài nước đều yêu mến thơ anh.

Nguyễn Như Mây sinh năm 1949 tại Phan Thiết. Đến thành phố Phan Thiết, nếu hỏi Nguyễn Như Mây (bút danh làm thơ của anh ), thì nhiều người đều biết. Còn hỏi Nguyễn Dục, tên khai sinh của anh, thì nhiều người lắc đầu… bó tay. Nguyễn Như Mây bước vào con đường sáng tác thơ ca từ những năm đầu theo học đại học. Anh có sở trường về sáng tác thể thơ lục bát, ngũ ngôn. Thơ anh nhẹ nhàng, tình cảm, thu hút bạn đọc. Hơi thở, cuộc sống, tình cảm của quê hương Phan Thiết bàng bạc trong thơ của anh:

 

Phan Thiết ra giêng em đi học

Khoác thêm áo lạnh, choàng thêm duyên

Ngã tư xe lửa un đầy gió

Chút lạnh ngày đông ráng lạnh thêm.

 

Phan Thiết ra giêng đường phượng nắng
Hoa còn sợ gió trốn môi em
Thị xã xưa, xưa tràn áo trắng
Mái lầu Tháp Nước đỏ dần lên.

 

Phan Thiết ra giêng em ôm cặp
Tụm ba tụm bảy nụ cười xuân
Em thầm nghiêng nón trên cầu sắt
Hỏi sông Mường Mán những buâng khuâng.

 

Phan Thiết ra giêng ai ngồi quán
Vờ tí co ro nhìn sân trường
Hình như gió bấc còn lãng mạn
Thả chút rêu phong lạnh dễ thương

 

Phan Thiết ra giêng nghe ngọt xớt
Gió bấc lang thang đời trẻ trung
Tưởng chừng gió Tết bay còn sót
Thổi trong khói pháo đỏ rưng rưng

Phan Thiết ra giêng là hết Tết
Em còn mực tím thả mênh mông...

(Bài thơ: Phan Thiết ra giêng)

 

Nguyễn Như Mây viết nhiều về chủ đề tình yêu. Người yêu thơ thật sự xúc động, cuốn hút bởi bài thơ "Thôi đã mười năm" của anh. Đây chính là tâm trạng của anh trong cuộc đời này:

 

Qua sông gió lạnh căm căm

Nước hoàng hôn đỏ âm thầm bóng mây

Cầu nghiêng mấy nhịp sương đầy

Bến tàn đông xám hàng cây tím chiều

 

Quê người thuyền đã buông neo

Ta còn phiêu bạt cho liều đường bay

Mười năm chưa được một ngày

Cười vui với chén rượu say quê nhà

 

Mười năm nở mấy mùa hoa

Những bông hoa tặng mẹ già ngày xưa

Mười năm vòng bánh xe mờ

Còn quay quay mãi giấc mơ xa vời

 

Còn đau nước mắt cuộc đời

Đổ lên trái đất tơi bời buồn vui

Khi về hoa trắng trên đồi

Chắc không còn biết có người lên thăm

 

Đêm nay ta lạnh chỗ nằm

Nhớ trăng quê cũ biết cầm tay ai

Mười năm qua mấy sông dài

Giờ ta mới gặp hình hài ta đau

 

Mười năm thôi đã mười năm

Xong cả cuộc đời ta.

 

Sau bao năm rong chơi với những cuộc tình, trải qua những đổi thay trong cuộc đời, thơ Nguyễn Như Mây cô đọng hơn, sâu sắc hơn. Bài thơ "Cỏ", "Núi"... là những trải nghiệm nổi bật của Nguyễn Như Mây:

 

Hồi nhỏ ở nhà bên núi

Lớn lên thấy núi bên nhà

Tới khi râu tóc đã già

Vẫn thấy núi còn chổ cũ...

 

Núi trong veo trong vắt

Nhìn thấy từng lá xanh

Nhưng không thấy được mình

Đang thả hồn trong ấy

 

Ở xa thấy núi thấp

Tới gần thấy núi cao

Chẳng giống như chiêm bao

Gần xa đều mất hết

 

Chưa lên núi thấy sợ

Núi cao vút tầng mây

Tới rồi ta mới hay

Lòng mình còn hơn núi

 

Mất bao ngày leo núi

Tìm mãi chưa gặp chùa

Bổng nghe trong sương khói

Lòng đã tạnh gió mưa

 

Lâu, không lên chơi núi

Biết núi có già thêm

Nay nhớ, ta lại lên

Núi chê già.. không tiếp!

 

Ta tìm gì trong núi

Khói sương hay lòng mình

Sương khói thì bồng bềnh

Tìm chẳng bao giờ gặp

 

Lòng mình thì phơ phất

Như lau trắng đầy rừng.

Qua nội dung của "Núi", người đọc nhận thấy thơ Nguyễn Như Mây mang âm hưởng thiền của Phật giáo và nhận ra nhà thơ của chúng ta đã "ngộ".

Nguyễn Như Mây chưa in riêng tập thơ nào. Nhưng với những bạn bè thân tình chí cốt, anh cần mẫn ngồi nắn nót chép thơ bằng bút mực màu xanh, màu tím mồng tơi thành tập để tặng. Đây là một nét  đẹp chơi thơ đáng yêu của Nguyễn Như Mây.

Trong những lần hiếm hoi, ngắn ngủi gặp Nguyễn Như Mây ở Phan Thiết, nghe anh đọc những bài thơ viết về tình yêu, về cuộc đời... Anh làm thơ rất nhanh. Khi chúng tôi ngồi hút thuốc chờ nghe, chỉ trong vòng vài hơi thuốc anh đã xong một bài thơ lục bát, nghe hương vị ngọt lịm và đầy sắc màu…bay bổng. Sau khi đọc thơ anh và được nghe anh đọc thơ, chúng tôi thầm nghĩ: Nguyễn Như Mây với những bài thơ nhuộm màu tím biếc thả vào mênh mông sẽ sống mãi trong lòng những người yêu thơ.

 

 

Phố biển La Gi, tháng 2/2017

LÊ NGỌC TRÁC

 

 

Gửi email trang này cho bạn bè Mở cửa sổ in bài viết này


Tác phẩm - Dư luận ::
  •   NGUYỄN LÂM CÚC - "Không hẹn hò đời hóa hoang vu" 15/03/2017
  •   HOÀNG TRẦN CƯƠNG, NGÔN NGỮ QUÊ HƯƠNG 06/03/2017
  •   "MƯỜI NĂM" TIẾNG LÒNG CỦA NHÃ MY 28/02/2017
  •   NGƯỜI DƯNG NHƯNG ĐÂU PHẢI LÀ NGƯỜI XA LẠ! 23/02/2017
  •   MINH TÂN - XA TRONG KÝ ỨC… MỘT NÀNG THƠ 16/02/2017
  •   NGUYỄN NHƯ MÂY - Với những bài thơ màu tím thả vào mênh mông 13/02/2017
  •   THI HOÀNG, BUỔI TRƯA TRONG THƠ 02/02/2017
  •   Vài cảm nhận về “MƠ ĐÊM” 11/01/2017
  •   Vài cảm nhận về thơ Văn Thùy 30/12/2016
  •   Tâm thức văn hóa Huế trong tùy bút Nguyễn Xuân Hoàng 21/12/2016
  •  Xem tất cả các tin...

     
     

    Bản quyền 2006 (c) thuộc về PHONGDIEP.NET - Email: webmaster@phongdiep.net