|
Tác phẩm tự chọn
Viết ở Sầm Sơn
Tôi nhận ra những con người lầm lũi
Đội bình minh từ phía biển khơi về
Lấp lánh cá, lấp lánh ngời ánh mắt
Sóng xô bờ ào ạt bước chân đi.
Tôi nhìn thấy mẹ con người thiếu phụ
Đứng lả đi trong gió quay cuồng
Nhìn hun hút vào lòng biển cả
Đau thắt lòng con sóng trước hoàng hôn.
Đứng trước biển con người càng nhỏ bé
Chỉ âu lo cứ mãi lớn dần lên
Người ở lại mang nỗi niềm trần thế
Người trở về rạng rỡ ánh bình minh.
Sầm Sơn, 6-2005.
Ngày mùa
Cánh đồng đẫm mồ hôi
Niềm vui được mùa long lanh mắt mẹ
Bàn chân cha sấp ngửa
Gánh hoàng hôn về để trước hiên nhà.
Sáu tháng quần quật trên cánh đồng quê
Gieo cấy ước mơ vào đói nghèo lam lũ
Lo toan nguôi ngoai
Nhọc nhằn vợi nửa
Khi những đụn thóc vàng chất ngồn ngộn đầy sân
Nhễ nhại nắng trưa…
Cha dốc niềm vui vào mỗi đường cày trầy trật
Và mệt nhoài chờ đợi mùa sau
Những luống đất vỡ oà nước mắt.
Mẹ đổ toan tính xuống đồng sau từng vụ gặt
Vốc tuổi mình lên tay
Thấy năm tháng xếp đầy trước mặt.
Chị héo mòn dựa cửa
Nhìn bàn tay bám đầy màu bùn đất
Xúc thóc khô cất vào cót, vào bồ
Rưng rưng nước mắt
Nghĩ đến ngày đi lấy chồng xa.
5-2006.
Về làng
Thôi về làng của ta thôi
Đói no cũng đã nên người từ đây
Mẹ già lẻ bóng thân gầy
Giật mình nghe gió lay cây sau nhà.
Bao năm mua láng giềng xa
Nghe nghèn nghẹn vại dưa cà muối chung
Nghe chao chát tiếng thạch sùng
Lẫn vào tiếng mẹ trở mình trong đêm
Nghe đau tiếng gậy trên thềm
Nghe côi cút những bước chân mệt nhoài…
Bấy lâu phiêu bạt quê người
Miếng cơm nuốt vội, khóc cười dở dang
Có nhà vẫn phải lang thang
Có quê chẳng dám về làng nhận quê.
Đời trai hùi hụt cơn mê
Mải đi quên cả lối về ngày sau
Bao năm lam lũ, cơ cầu
Trắng tay đến lúc bạc đầu chưa thôi…
Nghẹn ngào khẽ gọi: Làng ơi!
4 - 2006.
|