Tìm kiếm:

Số truy cập: 11107154

 

TRANG CHỦ    DIỄN ĐÀN    GIỚI THIỆU    LIÊN KẾT

 

 

 

SÁCH MỚI ĐƯỢC TẶNG

 

- Mỗi nhà văn một chuyện lạ (Phạm Khải - NXB Dân Trí)

- Chạm vào nỗi nhớ (thơ Trần Bá Giao - NXB Hội nhà văn)

- Ánh sáng (thơ Trương Trung Phát - NXB Hội nhà văn)

- Loa kèn trắng đợi anh (Tản văn của Diệu Thu, NXB Văn học)

- Từ hầm lò Mông Dương đến nóc nhà thế giới Tây Tạng (Huỳnh Dũng Nhân - Đỗ Doãn Hoàng, NXB Thông tấn)

- Người thứ ba (Thơ Đinh Thị Hường, NXB Hội nhà văn)

- Tĩnh thì sáng (Thơ Đỗ Trọng Khơi, NXB Hội nhà văn)

- Trường Sa ơi Trường Sa (Thơ Lưu Thị Bạch Liễu- NXB ĐH Thái Nguyên)

- Và đàn bà (Tạp văn của Bùi Thanh Minh - NXB Quân đội nhân dân)

 

Xin trân trọng cảm ơn các tác giả, các đơn vị xuất bản đã gửi tặng sách và trân trọng giới thiệu cùng bạn đọc.

 

 

 

ĐIỂM

BÁO

Văn nghệ,

Văn nghệ Trẻ

& một số

tạp chí

văn học...

 

 

LĂNG

KÍNH

(phỏng vấn, bình luận tác phẩm của Phong Điệp

PHONG ĐIỆP -SÁNG TÁC MỚI

 

Từ ngày này sang tháng khác, Linh cắm mặt vào chậu than. Nhìn hết lớp than này đến lớp than khác biến thành tro. Linh thấy mình cũng như tàn tro ấy thôi, nhưng vẫn cứ phải cố rực lên mà nhen thêm chút lửa…

(Tàn tro)

 

 

PHONG ĐIỆP - TẠP VĂN

  

NHỮNG DÂU CHẤM LẶNG

 

 

THƯ VIỆN TÁC GIẢ

 

Khi người ta còn biết cô đơn , biết sợ cõi hư vô và biết chết , ngày ấy còn thi ca

 

 

 

 

VĂN HỌC THIẾU NHI

 

 

 

CHÂN

DUNG

NHÀ

VĂN

 

 

“Có những phút ngã lòng/ Tôi vịn câu thơ mà đứng dậy” (Thơ Phùng Quán)

 

Home >> Nội dung website >> KẾT NỐI >> Đường Văn


Những con giời leo

 

Truyện trinh thám Giản Tư Hải 

Những con giời leo

 

   Sau một mùa đánh bắt thất bát và không có gì  tiến triển hơn trong những ngày tới, Tân rủ Súc hành trình một chuyến ra Tây Bắc. Khi qua Hà Nội đổi Tàu đi tiếp Lao Cai, chúng quyết định dừng chân Hà Nội một ngày để đi Đại Lải. Hôm đó là chiều thứ 7, những cặp tình nhân từ Hà Nội lên chơi khá đông. Cách không xa khu nhà nghỉ là cánh rừng nhiệt đới rập rạp xanh ngát với những loài thân leo nhằng nhịt như những sợi dây thừng.

 

Chúng quyết  định tìm một nơi trọ trước khi trời tối. Súc có người quen ở trong khu dân cư gần đó, cách đó một khoảng không xa là dãy biệt thư mini nằm ven rừng có mặt tiền nhìn ra hồ.

 

Nửa  đêm trời bỗng dưng nổi giông, sấm sét nhì nhằng đến gần hết đêm. Mọi người như chìm sâu vào giấc ngủ. Bỗng dưng có tiếng thét thất thanh vang lên từ một ngôi biệt thự. Tân vùng dậy nghe ngóng rồi lay nhẹ Súc. Đêm xuống, hồ Đại Lải ánh lên lấp lánh dưới ánh trăng hạ tuần.

-Súc, mày có nghe tiếng gì không?

-Gì cơ?- Súc giọng ngái ngủ.

 

 Âm thanh vụt tắt, chỉ còn tiếng sấm rầm rầm như một đoàn xe đã lùi khá xa trong tiếng mưa rơi rả rích. Linh cảm có chuyện chẳng lành, Tân moi ba lô lôi con súng săn thô kệch lên đạn rồi nhét vào túi quần. Hắn lật chăn kéo Súc đang mắt nhắm mắt mở lao ra ngoài. Lúc ấy anh chủ nhà cũng chưa ngủ nên cùng hai vị khách trẻ lao ra đường hướng về nơi có tiếng kêu ban nãy.

 

Một lát sau họ đã có mặt gần ngôi nhà nghỉ, nơi đã có tiếng thét phát ra, xung quanh không bóng người. Chợt ánh chớp lóe lên, một bóng đen từ phía sau căn biệt thự lộ ra. Nhìn bộ trang phục anh ta giống như là tay bảo vệ. Cả ba chạy tới thì anh chủ nhà nhận ra đó là viên gác cổng khu nghỉ. Anh ta cũng vừa chạy đến với lí do tương tự. Sau một hồi trao đổi nhanh, họ phân ra hai nhóm rồi phong tỏa toàn khu vực nghi có kẻ xấu vừa gây án. Nhưng sau khi đảo mấy vòng quanh hơn tá biệt thự mini nằm rải rác ven rừng, họ không phát hiện điều gì bất thường. Tất cả vẫn vô tư chìm trong giấc ngủ. Ngoài trời những làn mưa cuối hạ mát lành vẫn đều đều rơi. Cả 4 ướt lóp ngóp tản vội về nhà.

 

Sáng hôm sau theo thường lệ, người phục vụ đến gõ cửa từng ngôi nhà xem có cần phục vụ gì không. Đến ngôi cuối cùng thì không có tiếng trả lời. Cửa vẫn chốt bên trong, nghi chuyện xấu xảy ra, bà ta gọi ông bảo vệ và một nhân viên nữa đến phá cửa. Cánh cửa bung ra, một cảnh tượng hãi hùng hiện ngay trước mắt. Hai thi thể 1 năm 1 nữ nằm bất động trong phòng. Người phụ nữ trẻ trạc 27-28 trong bộ váy ngủ khá hở hang đã tả tơi nằm ngửa giữa sàn nhà, người oằn lại như vừa trải qua một cơn đau đớn tột cùng. Bàn tay phải dơ lên nắm chặt tay trái người đàn ông nằm sấp trên giường. Cảnh sát nhanh chóng được thông báo và chỉ sau đó vài chục phút họ đã có mặt. 


 

Hiện  trường không có dấu vết người ngoài đột nhập. Đó là căn biệt thự một tầng giả cổ có 3 buồng mái lợp ngói tây. Cửa chính mở thẳng vào phòng khách, từ đó rẽ sang hai phòng ngủ và một buồng vệ sinh. Cửa chính và cửa buồng nạn nhân cùng mọi cửa sổ căn nhà đều chốt trong kĩ càng, một máy thông gió nhỏ lắp trên cửa sổ buồng nạn nhân vẫn nguyên vẹn. Cảnh sát cũng không thu lượm được một thứ tang vật hay hung khí nào ngoài sự có mặt của vài con giời leo bằng con nhộng đã chết sém. Tài sản nạn nhân nguyên vẹn. Khả năng giết người cướp của bị loại ra. Theo nhận định ban đầu, khả năng họ tự tử hoặc bị sét đánh lúc đang ngủ. Một ban chuyên án được lập ra để diều tra cái chết bí ẩn này. 


 

Khám nghiệm tử thi được gấp rút tiến hành. Chuyên gia pháp y không tìm ra được độc tố nào trong cơ thể họ, thân thể không có thương tích nào ngoài bàn chân cô gái bị mấy vết sém. Nạn nhân chết do tim bị co thắt mạnh, các cơ xơ cứng, mạch máu bị khô, chứng tỏ nạn nhân bị một luống điện mạnh chạy qua và tử nạn. Nhưng người ta lại không hề tìm thấy một dụng cụ đồ điện nào trong phòng ngoài chiếc điều hòa cũ và mấy chiếc đèn trần đang tốt, căn phòng đã được kiểm nghiệm kĩ, không có sự rò rỉ điện từ các bước tường hay sàn nhà. Các dụng cụ điện, ổ cắm, công tắc hay bất cứ đường dây nào đều trạng thái an toàn.

 

Theo các nhân chứng gần đó cho hay, lúc khoảng 2-3 giờ sáng, có tiếng thét vang ra từ đó và câm bặt. Căn nhà vẫn yên tĩnh và người ta nghĩ có lẽ ai đó đã cãi nhau. Một điều đáng lưu ý lúc đó có trời mưa to và sấm sét. Có thể họ đã bị sét đánh chết ngay tại chỗ, điều này có vẻ hợp với kết luận khám nghiệm tử thi nạn nhân bị một luồng điện mạnh chạy qua người. 


 

Khi kiểm tra điện thoại người phụ nữ, cảnh sát đã phát hiện bà ta có nhận một cuộc gọi lúc 2h35 sáng, tức trước lúc xảy ra thảm cảnh vài phút. Người gọi đến được nhanh chóng nhận ra chồng bà ta. Mặt khác cảnh sát đã làm việc với bên viễn thông và xác minh cuộc nói chuyện ngắn ngủi giữa ông ta và vợ lúc 2h35 như sau:

-A-lô, em à, dậy mở cửa cho anh ngay!

-....!?

Cuộc gọi gián đoạn.

Sau đó 1 phút lại người chồng gọi:

-Mở cuả ngay, cô đừng trốn nữa. Tôi đang ở ngoài cửa khách sạn đây!

-... ?

 

Cuộc gọi lại bị ngắt. Rõ ràng cô ta không mong chờ cuộc gọi này. Giả thiết được đặt ra là cô ta đã bị người chồng phát giác đang vụng trộm ở khách sạn. Cô ta khá lúng túng khi đối phó như bị bắt quả tang. Kết quả là cô ta bật dậy định ra mở cửa hoặc chỉ dậy ngó ra ngoài xem thực hư thế nào thôi. Nhưng chỉ 1 phút sau có tiếng thét vang lên và đã xảy ra kết cục bi thảm.

 

Tại phòng cảnh sát điều tra, một nhân chứng khác được mời lên đó là ông bảo vệ khu biệt thự cao cấp cho thuê trên.

 Viên cảnh sát điều tra xét hỏi:

_Ông nghe tiếng thét lúc mấy giờ?

 

_Lúc đó đúng 2 giờ 45 phút, tôi đang lim dim trong ốt bảo vệ thì nghe tiếng thét cuối khu. Tôi vội cầm đèn pin đến đó chỉ thấy 2,3 người dân gần đó cũng vừa chạy ra xem nhưng không thấy gì khả nghi nên tôi quay lại tiếp tục ngủ:

_Hôm ấy ông có thấy gì khả nghi không, ví dụ như có người lạ hay lảng vảng trong khu, hoặc là khách lạ khả nghi đến thuê phòng?

 

_Không có gì khác thường. Đa số khách đến đây là những đôi vợ chồng giàu có từ Hà Nội lái ô tô riêng đi nghỉ cuối tuần, hoặc các đôi tình nhân lên đây hẹn hò cũng có.

_Hai nạn nhân hôm qua có phải là khách quen?

 

_Đúng vậy, thi thoảng họ lên đây thuê phòng 1 đêm rồi về, cũng như mọi khi và cũng như những đôi khác. Không có gì đáng ngờ cả. Nhưng tôi phải nói với ông một chi tiết. Lúc 1 giờ đêm có một người đàn ông vào trong khu, vì ông ta đi một mình nên hơi lạ. Có hai khả năng, ông ta vào rồi hẹn người quen đến sau, hoặc ông ta đi tìm người thân. Nhưng một lúc thấy ông ta bước ra khu vực mà sau đó không thấy quay lại.

 

_Lúc ông ta rời khu nghỉ là mấy giờ?

_Khoảng 1 rưỡi.

_Có phải ông ta không? Viên cảnh sát đưa ra một tấm ảnh của người chồng nạn nhân

_Chính xác, chính hắn ta không sai.

_Thôi được rồi, cảm ơn ông đã hợp tác, có gì chúng tôi sẽ gọi ông sau.

Người chồng nạn nhân cũng được thẩm vấn ngay sau đó:

_Đã hơn một giờ đêm, vậy anh đến khu nhà nghỉ với mục đích gì?- Viên cảnh sát hỏi.

 

_Chả giấu gì anh! em đi tìm con vợ khốn nạn! Nó nghĩ hôm đó em đi công tác vào Nghệ An nên đêm đã bỏ theo trai. Thực ra em lấy cớ đi công tác để lập bẫy bắt quả tang lũ chúng nó. Em thừa biết đêm ấy nó sẽ đi đâu, với ai. Sau chầu nhậu với đám bạn ở hồ Trúc Bạch khoảng 12 giờ đêm em xách theo một con dao dấu vào cốp xe phóng thẳng lên Đại Lải định dọa cho chúng nó một trận. Mục đích của em chỉ để ngăn ngừa chúng tái phạm mà thôi. Khi đến khu nhà nghỉ em giả vờ thuê phòng nhưng thực ra là để điều tra chúng nó ở ngôi nhà nào. Sau khi liếc thấy bản danh sách đăng kí em biết họ đang ngủ ở ngôi biệt thự cuối cùng.

 

_Sau đó thì sao? Anh đã làm gì?

Dạ, em chưa đăng kí phòng ngay mà giả vờ xem qua khu nhà và chờ bạn gái đến rồi chọn luôn thể. Em liền đi đến khu biệt thự cuối quan sát. Lúc ấy đã hơn 1 giờ nhưng trời mưa to và sấm sét nên có lẽ đôi tình nhân đã ngủ say. Sau một hồi gõ cửa không ai mở em thất vọng quá nên quay về định sáng hôm sau lên sớm tiếp tục ý đồ. Nhưng sáng nay lên thì hỡi ôi... các ông thấy đấy, tuy tôi rất giận con vợ hư đốn nhưng cái giá chúng nó trả thật quá đắt. Thật đau đớn. Đau đớn cho vợ tôi quá...em ơi...!

 

Người đàn ông hơn 40 tuổi có khuôn mặt khắc khổ, nước da ngăm đen và đôi mắt ngân ngấn nước nấc lên rồi ôm lấy đầu gục xuống bàn.

Chờ  cho cơn xúc động trôi qua, viên cảnh sát tiếp:

_Vậy tôi hỏi ông, sao ông về rồi còn gọi điện cho vợ làm gì, lúc ấy đã quá khuya?

Ông ta tỉnh bơ trả lời:

 

_Dạ báo cáo anh, tuy em về nhưng trong lòng ấm ức lắm vì kế hoạch chưa thành công, về đến nhà em không thể nào chợp mắt nổi khi nghĩ đến cảnh vợ mình đang trần truồng quấn quýt bên tên vô lại đó, trong khi mình lại trơ trọi ngay trên chính chiếc giường cưới của chúng tôi. Tôi hỏi anh, có thằng đàn ông nào chịu được cảnh như thế không hả? Cay đắng quá. Nên tôi bấm máy chỉ để quấy rầy giấc ngủ của chúng cho hả nỗi bực tức.

 

Quả  những lời khai báo của ông chồng cũng khớp với lời khai của viên bảo vệ khu biệt thự và nhân viên lễ tân. Rõ ràng khi xảy ra vụ án, anh ta đã không có mặt ở khu nghỉ.

 

Khó khăn nhất cho cơ quan điều tra là trong cái chết của nạn nhân không tìm thấy sự tác động của con người. Một điều đáng lưu ý lúc xảy ra vụ án có trời mưa to và sấm sét. Thủ phạm chỉ có thể là sét. Họ bị đánh chết ngay tại chỗ. Điều này rất khớp với kết luận khám nghiệm tử thi nạn nhân bị một luồng điện mạnh chạy qua người.

Kết luận cuối cùng của cơ quan diều tra là nạn nhân bị  sét đánh chết. Cuộc điều tra kết thúc. Và  kết quả đó đã thuyết phục tất cả mọi người từ thân nhân bị hại cho đến những nhân chứng xung quanh vụ án. Để giải thích cho sự có mặt của những con giời leo là: do trời mưa ban đêm, bóng tối và sự ẩm ướt rất thích hợp cho loài giời leo ra khỏi hang hốc đi kiếm ăn và giao phối. Đó là một loại côn trùng không có độc tố gây chết người. Chúng bò vào phòng nạn nhân và cũng bị sét đánh chết .

 

Đọc xong những số báo được cập nhật liên tục về vụ án. Tân quyết định vào cuộc điều tra riêng rẽ bằng những phương pháp riêng mà nó tự học được qua thực tế. Những vụ án trước đây mà nó đã lập nên những chiến công không nhỏ. Đặc biệt là vụ án li kì ‘’con tàu ma’’. Khi Các phương pháp điều tra truyền thống và tốn kém đã được những nhà hình sự phát huy nhưng phải dừng bước. Nên hướng đi của nó chỉ tập trung vào các hiện tượng bí ẩn của thiên nhiên và kì dị của con người. Đó cũng là niềm đam mê vô tận của nó.

 

Theo chúng kết luận mà bên cảnh sát đưa ra là khá hợp lí. Từ khám nghiệm tử thi và khám xét hiện trường đều chứng tỏ đó là do sét đánh. Tuy nhiên sự có mặt của mấy con giời leo họ đã bỏ qua với những lời giải thích chưa thực sự thuyết phục. Tại sao chúng lại xuất hiện trong nhà khi những ngôi nhà khác quanh khu rừng đó không có? Liệu chúng có liên quan gì đến cái chết đáng ngờ này?

 

Chúng lập tức quay lại hiện trường: lúc này căn biệt thự  đóng của im lìm đã 1 tuần sau cái chết bi thảm. Không ai dám thuê qua đêm nữa trừ khi những người vùng xa đến không biết. Giá cho thuê đã giảm xuống còn một nửa. Tân và Súc quyết định qua thuê một đêm để trải nghiệm và khám phá nơi từng xảy ra bi kịch hãi hùng.

Trước khi vào ngôi biệt thự Tân có đi một vòng quanh khách sạn. Phía sau là bãi cỏ rộng giáp với khu rừng rậm rạp. Bên phải là một góc của hồ nước rộng. Bên trái là khu vườn của ngôi biệt thự liền kề. Sau khi dạo một vòng ngắm nghía Tân có nhặt được một đoạn ống nhựa mềm trong suốt, loại thường dùng để bơm nước sinh hoạt. Cách đó vài bước là một cái can không cũ bị ai đó vứt bỏ, trông chúng không hề liên quan đến vụ án nhưng Tân vẫn mang nó về ngôi biệt thự ngắm nghía.

 

_Cậu nhặt mấy thứ rác này làm gì? Súc ngạc nhiên khi Tân để ở giữa phòng.

_Tớ thấy nó nằm ở cuối bãi cỏ, không biết ai đã vứt những thứ này. Nếu người bình thường có lẽ không ai vứt đi vì nó có thể bán được cho hàng ve chai. Có lẽ chỗ này không ai qua lại nên chưa bị người ta nhặt.

 

_Căn phòng mà cặp tình nhân ngủ nay vẫn như cũ. Một chiếc giường đôi nằm giữa phòng. Góc nhà là một chiếc bàn tivi nhỏ. Họ thay lại ga trải giường mới và làm vệ sinh sạch sẽ. Dường như chủ nhà nghỉ muốn nó trở nên mới mẻ hơn nhằm xóa mờ kí ức sự sau kiện xảy ra. Tuy nhiên ở dưới gầm giường, Tân vẫn nhặt được một con giời leo đã chết khô. Nó gắp ra để vào một tờ giấy trên bàn và gọi Súc tới:

_Đây là một trong những con giời leo mà hôm xảy ra vụ án cảnh sát có nhặt được chúng bên 2 thi thể. Bây giờ tuy chúng đã rúm ró và nhỏ lại, nhưng chính loại côn trùng này vẫn bị tớ nhận dạng. Nó rất nhiều ở trong rừng sâu.

 

_Loại này thì ở quê đầy, mỗi khi có mưa trong đêm, sáng hôm sau người ta thấy chúng bò lên tất cả các vật dụng để ngoài trời, thật gớm ghiếc.

_Chính nó, nhưng chúng được phân ra nhiều loại. Loại như con nhộng màu ốc quế. Loại có 2 sừng bé tẹo như ốc sên. Loại màu đen như con đỉa hay thấy ở Tây Nguyên. Loại giời trâu hình quả xoài mốc thì lại nằm trong hốc đất ẩm vùng núi Nghệ An. Còn loại này chỉ bằng con tằm có sọc hai bên hông chỉ ở rừng Cúc Phương mới có. Họ hàng chúng giống nhau là hễ ban đêm có mưa lại chui ra khỏi tổ, mình tiết đầy chất nhờn nhầy nhụa, bò trườn chậm như sên và để lại những vệt nhớt sáng lấp lánh như giấy bạc. Cái tớ thắc mắc là loại giời Cúc Phương này chúng không thể bò từ Ninh Bình lên Đại Lải được. Chứng tỏ nó được ai đó cố tình hoặc vô tình mang đến đây.

 

_Cứ cho là như vậy, nhưng nó có độc tố không?

_Tớ đã xem hết các loại sách sinh vật và côn trùng học nhiệt đới, không thấy nói đến loại này. Cảnh sát nói rằng họ đã mang đi xét nghiệm thì chúng vô hại

_Vậy sự có mặt của nó ở đây là gì, liên quan đến cái chết kia chứ?

_Tớ đang đau đầu đây. Nạn nhân không mang vào thì phải ai đó thả vào.

_Súc vừa nghe vừa mân mê đoạn ống nước dài khoảng ba sải tay mà Tân vừa mang vào. Bất ngờ nó giật mình hét lên ném đoạn ống xuống sàn khi có một con giời leo đang bò lên tay nó.

 

_Cậu bị gì thế? cứ như con gái không bằng! -Tân cười vẻ khoái trá.

_Kinh quá! Súc vẩy mạnh tay, con vật nhỏ té lên tường rồi rơi tẹt xuống sàn, để lại một vết nhớt sáng trên tường và cả trên tay nó. Súc nhăn mặt, chiếc đầu đinh lởm chởm tóc dựng ngược.

 

_Tân nhanh chóng rút một tờ giấy đưa ngay cho Súc lau vết bẩn:

_Cậu đi rửa ngay, đó là chất xút hoặc axit gì đó có thể làm loét da ngay đấy. Vậy là chắc chắn nó được đựng trong can và mang tới đây, có thể một ai đó cố tình mang lên đây để làm gì đó.

Tân và  Súc cùng mang hai thứ ra ngoài vườn hỏi một bà  lao công đang xới cỏ cho vườn hoa gần đó. Bà ta nói mới thấy ai đó vứt cách đây hơn 1 tuần. Do ngoài phạm vi trách nhiệm nên bà ta không dọn đi.

 

_Theo tớ nghĩ đây là một vụ giết người có chủ ý. Những tiếng sét chỉ là tình cờ, và ngẫu nhiên nên người ta vin vào cái cớ đấy để dừng ngay cuộc điều tra vốn đang đi vào ngõ cụt. Tớ đã đọc những vụ án nổi tiếng và những truyên trinh thám. Mọi chi tiết đáng ngờ đều có lí do của nó. Đôi khi thủ phạm là một nhà chuyên môn trong lĩnh vực nào đó họ sẽ có phương pháp tinh vi khó lường. Nếu người phá án không có hứng thú và tính phiêu lưu đều không thể giải quyết bằng máy móc được. Cậu nhớ vụ con tàu ma chứ? Đấy. Đôi khi những huyền bí chỉ là một tiểu xảo nhưng đã lừa được bao nhiêu con người. Hay những trò mê tín được chúng lợi dụng triệt để. Trong vụ án này, nếu không phải là người am hiểu côn trùng có lẽ cũng phải bó tay.

_Có lẽ ta nên rời khỏ đây càng sớm càng tốt, ở lại đây cũng vô ích. Chúng ta sẽ quay lại khi hiểu hết về loại côn trùng kì bí đó.

 

Không để lãng phí thời gian, 9 giờ sáng hôm sau chúng đã có mặt ở bến xe hành trình về rừng quốc gia Cúc Phương. Chúng dựng lều ngay ở bìa rừng chờ đêm xuống. Đêm hôm đó nhằm trời mưa lớn, khi cơn mưa đã tạnh Tân cầm đèn pin cùng với Súc ra khỏi nhà. Chúng đi thẳng vào cánh rừng già hàng trăm tuổi. Càng vào sâu càng tối om, những cây thông to hai người ôm lớp lớp hiện ra.

_Nhìn kìa! –Tân reo lên.

 

Dưới ánh đèn pin, chúng rùng mình khi thấy bám đầy những gốc thông già là những con giời leo nhầy nụa đang từ từ trườn bò trên thân cây. Loại thân mềm này chui ra từ nhưng lỗ nhỏ như đầu đũa trên gốc thông sần sùi. Súc rùng mình ớn lạnh xương sống.

_Cậu thấy chưa, đây mới là vương quốc của chúng nó! –Tân chống tay hãnh diện.

_Tớ chưa bao giờ nhìn thấy chúng lại đông đúc như thế này, con to con nỏ lúc nhúc như đi trẩy hội, ôi! tớ buồn nôn quá!

 

_Đừng sợ, chúng nó đi giao phối chăng? Tầm trời sắp sáng chùng sẽ lập tức biến mất. Súc không dám nhìn những côn trùng gớm ghiếc kia. Chỉ có Tân đang chăm chú quan sát như một thú vui quái đản rồi đưa những đôi đũa bằng thân cây gắp bỏ vào một cái túi nilong. Quả vậy, trời dân dần sáng, ánh sáng lờ mờ xuyên qua hàng lớp lá dày trên đầu soi xuống. Đàn côn trùng bỗng dưng biến mất như một phép lạ, bỏ lại những thân cây vằn vện những đường kim tuyến nhớp nhúa chồng chéo lên nhau.

 

_Cậu nhặt cái lũ kinh tởm này về làm gì? -Súc chỉ tay vào chiếc túi căng tròn đang loạt soạt trên tay Tân.

_Tớ đang làm một thí nghiệm vềloài côn trùng đáng ghét này. Bất cứ một cô gái nào nhìn thấy sẽ ré lên, thậm chí ngất xỉu đi nếu sờ vào thân chúng.

_À! Thế cậu nghĩ rằng người phụ nữ rú lên trong đêm kia chắc đã dẫm lên nó?

_Đó cũng là một giả thiết hay, nhưng làm sao để một người trưởng thành chết thì phải nói thế nào đây?

_Tớ chịu, này tớ hỏi thật. Cậu có tin là sét đánh không? nếu không thì thủ phạm là ai?

 

_Thủ phạm rất có thể là người chồng cô gái.

_Hả, cậu đùa không đấy! Không thể. Khi có tiếng thét rõ ràng ông ta đang nằm nơi cách đó mấy chục km cơ mà.-Súc ngạc nhiên nhìn vào khuôn mặt bình thản của Tân.

_Đúng là như vậy, một kiểu giết nguội, một thủ đoạn bí hiểm! Tuy nhiên tớ sẽ chứng minh sau khi làm xong thí nghiệm.

 

_Khi Tân và Súc về đến Hà Nội thì trời đã tối mịt, chúng tạt qua một quày báo. Bất ngờ thay, các báo hôm đó đồng loạt đăng tin thủ phạm gây nên cái chết trên ngôi biệt thự đã tự thú. Đó chính là chồng nạn nhân. Tuy nhiên hắn đã bất ngờ tự vẫn. Bức thư tuyệt mệnh ngắn ngủi của người chồng tội lỗi làm kinh ngạc công chúng và lúng túng cho cơ quan điều tra. Ông ta không tiết lộ cách thức sát hại vợ mình và tình địch. Bản kết luận là do sét đánh lập tức bị lung lay. Tuy nhiên khó mà tiến hành bất cứ cuộc điều tra nào nữa.

 

Về đến nhà Súc vứt tờ báo xuống bàn nhìn Tân một cách khâm phục. Phục bạn bao nhiêu hắn lại giày vò đầu óc hắn bấy nhiêu. Trước những tình tiết phi lí và vô can của vụ án tưởng chừng như thế gian này tất thảy đều vô tội. Mọi thứ trở nên mù mờ vô dạng lại thoắt ẩn thoắt hiện trong màn đêm như chơi trò ú tim với hắn. Mà trong màn đêm mịt mùng trắc trở kia chỉ có Tân mới nhìn ra ánh sáng. Nếu tổ chức cuộc thi về trò này chắc Tân rồi sẽ lĩnh điểm 8 mất, trong khi hắn cố mấy cũng chỉ lẹt đẹt 4, 5, chả khác gì hồi đi học là mấy.

 

_Bí mật vẫn hoàn bí mật, nếu anh ta không nhận tội có lẽ vụ này cũng chẳng ai phanh phui hắn được. -Súc buột miệng thốt lên xé tan sự yên lặng, có lẽ câu nói kia là dành cho Tân như một sự thách thức trong ghen tị.

Tân khoát tay:

_Không, những gì cậu và tớ đang làm là để tìm ra thủ phạm đấy chứ, tuy hắn đã chết nhưng tình tiết bí ẩn nhất hắn vẫn dành lại cho ta đấy. Nhất định chúng ta phải giải mã ra.

 

Súc hể  hả bật dậy khỏi ghế đồng tình ngay:

_Cậu nói rất phải! Đúng thế, chúng ta (hắn nhấn mạnh đại từ chúng ta) nhất định phải tìm ra chân lí! Cậu sắp hoàn thành bằng chứng kết tội hắn ta rồi chứ?-Súc liếc túi nilong đặt góc nhà.

_Chưa! Chỉ sắp thôi, bất kì thủ phạm là ai ta cũng phải tìm hiểu cách thức ra tay của chúng. Tuy nhiên, lời trăng trối của kẻ sắp vĩnh viễn ra đi luôn luôn là lời nói thật. Vấn đề chỉ phải tìm ra cách nào mà hắn lại tạo ra một cái chết tàn khốc và bí ẩn như vậy.

 

Chiều hôm  đó Tân rủ Súc quay lại căn biệt thự và thuê một đêm. Hắn tin đêm nay nhất định sẽ có câu trả lời.

Tân bảo Sục ra khu biệt thự đặt phòng trước. Tân một mình ra chợ mua một vài thứ, hẹn đến tối sẽ đến sau. Xong xuôi hắn đi thẳng đến ngôi biệt thự. Lúc này đã 9 giờ đêm Súc đã làm xong thủ tục thuê nhưng hắn không dám ở một mình trong ngôi nhà chết chóc đó mà đi đi lại lại bên bờ hồ đợi Tân.

 

Một lúc sau, một chiếc xích lô đỗ lại trước ngôi nhà và Súc nhanh chóng nhận ra Tân. Hắn nhảy từ trên xe xuống rồi gọi Súc ra giúp đỡ cái bao tải xuống.

_Lợn? Cậu mua nó làm gì?- Súc kinh ngạc nhìn vào bao tải.

_Tối nay tớ sẽ đãi cậu món lợn quay. Hôm nay là ngày quan trọng đấy, nếu thí nghiệm của tớ thành công ta sẽ mở tiệc.-Tân nheo mắt khích lệ Súc.

Súc há  hốc miệng không hiểu bạn nói gì, hắn mau lẹ giúp Tân đỡ con lợn nặng trĩu xuống, nó tháo dây trói và dắt vào phòng ngủ trong sự khó hiểu của bạn. Xong hắn nói:

 

-Để cho chú ỉn nằm đây ngủ, chúng ta về nhà  tắm rửa ăn uống đường hoàng, lấy nốt mấy thứ rồi nửa đêm quay lại là vừa.

Cả hai vội lên xe buyt về Hà Nội ngay chuyến cuối cùng trong ngày.

Khi quay lại ngôi biệt thự, trời đã khuya. Chúng thuê xe ôm đến ngôi biệt thự ven rừng. Tân đưa chìa khóa vào cửa buồng rồi quay lại dặn Súc:

-cẩn thận kẻo chú lợn xổng ra là hỏng ăn đấy!,

 

bên trong im lìm đáng sợ. Cánh cửa khẽ hé ra, trong bóng tối một con vật đen sì cao ngang háng thốc mạnh ra . nếu không có đôi chân săn chắc của Súc dơ ra chắn trúng mõm, con lợn gần tạ có lẽ đã sổng ra vườn. Ánh điện được bật lên. Tân vứt lên giường một nắm rau lang, món rau sống khoái khẩu của loài heo. Đoạn nhìn Súc giải thích:

_Chỉ mấy chục phút nữa thôi nó sẽ thành món lợn quay

Súc há  hốc mồm:

_Cậu định thịt nó bằng cách nào, bằng mấy con giời nhớp nhúa này sao. Súc chỉ vào bao ni lông ngọ nguậy giời leo trong tay Tân

 

_Cậu bĩnh tĩnh, rồi sẽ rõ tất cả.

_Tớ thật không hiểu nổi cậu, càng về sau cậu càng im ỉm đến khó hiểu, như sợ mất nghề không bằng.

Tân dừng lại quay sang Súc nghiêm giọng:

_Không đâu, vì khi sự việc chưa thành, chưa có gì bảo đảm thì tớ không thích nói nhiều, khi xong xuôi cậu sẽ hiểu thôi, cậu thông cảm.

_Nói xong Tân kéo Súc ra ngoài, để con Lợn đang ăn rau ráu trên giường. Trước khi đóng cửa buồng Tân lẳng lặng nhìn nó hồi lâu rồi quay sang Súc nói khẽ như như sợ ai nghe thấy.

 

_Vình biệt cậu ta thôi, dù sao hôm nay tớ cũng mua nó từ một lò mổ. Số phận nó cũng an bài. Nếu lát nữa đây nó chết thì âu cũng là số phận đã định đoạt từ trước. Nếu nó không chết thì tớ sẽ thề nuôi nó đến già.

_Cậu, cậu lảm nhảm gì thế?

Tân bỗng dưng im lặng, xách túi ni lông và một can nước mang đến từ chiều rồi nhìn Súc dứt khoát:

_Cậu xách cái ghế này theo tớ, chúng ta đi ngay!

 

Hai đứa vòng ra sau vườn, bóng đêm đặc quánh bao trùm, khu rừng phía sau tựa một tấm màn đen hiện lên bao lấy những khối nhà lù lù không rõ hình thù. Súc bám sát Tân những hắn vẫn rùng mình mỗi khi có tiếng động đằng xa nơi bìa rừng của những con thú ăn đêm.

 

_Khi đến phía sau căn phòng, Tân dừng lại dựng chiếc ghế sát lỗ thông gió. Hắn đổ túi ni lông có giời leo vào chiếc can đầy nước. Hắn thõng một đầu đoạn ống cao su hôm trước qua lỗ thông gió vào phòng, đầu kia dốc can cho nước và đám giời leo chảy vào nhà.

Hắn nói khẽ:

 

_Cậu vòng qua trước nhà đi, đứng chờ trước cửa buồng ngủ, đúng 10 phút nữa thì hãy đập cửa thật mạnh. Tuyệt đối không được mở cửa ra!

Súc rón rén đi về trước nhà, thú thực hắn không nhận thức được trò gọi là thí nghiệm kì quặc này là để làm gì.

 

_Đồng hồ chỉ đúng phút thứ 10, bên trong vẫn nghe tiếng sột soạt của con lợn bên đống rau sống. Súc đưa tay lên đập liên hồi vào cửa. Bên trong có tiếng bước chận chạy loạn xạ rồi một tiếng huỵch vang lên. Hình như nó ngã từ trên giường xuống sàn. Bất thần một tiếng thét kinh hoàng vang lên làm Súc giật mình suýt ngã ngửa. Tiếng thét đau đớn hơn cả khi bị chọc tiết, rồi tiếng giãy đành đạch xen lẫn tiếng hộc rùng rợn. Súc kinh hãi vùng chạy ra hướng cửa tối om, hắn giật mình khi húc vào một bóng đen từ ngoài lẻn vào rất nhanh. Hắn la lên nhưng kịp nhận ra đó là Tân đang hớt ha hớt hải từ vườn chạy vào.

 

_Khiếp, làm tớ hết hồn, có kẻ nào vào giết lợn hay sao? không lẽ mấy con giời bé xíu kia đang xé xác con lợn tội nghiệp? Hay cậu đang làm trò quái quỷ gì thế hả? Nói ngay!- Súc rít lên.

_Bình tĩnh, hãy theo tớ đi mở cửa sẽ rõ tất cả, tuyệt đối không được bước vào phòng lúc này!

_Súc lặng im theo sát Tân, một sự im lặng nặng hồi hộp đến nghẹt thở. Tân lạnh lùng mở chìa khóa cửa. Bên trong yên ắng lạ thường, ánh sáng đỏ rực bao trùm căn phòng gần hai mươi mét vuông, Con vật 70 kg nằm bất động dưới sàn nhà lấp xấp nước. Bốn chân vàng sém. Hàm răng nhọn trắng nhởn nhe ra hết cỡ. Một mùi khét bốc lên dữ dội ùa ra cửa làm chúng phải lùi lại mấy bước lấy tay bịt mũi.

 

Súc kinh ngạc  định sấn vào thì Tân kịp tóm cổ áo kéo giật lại.

_Đứng lại, đừng vào, cậu sẽ chết ngay đấy!

_Hôm nay không sấm sét sao nó lại bị chết thảm vậy được?

_Cậu vẫn không nghĩ ra à?

_Tớ thật không hiểu nổi

_Thế thì bây giờ là lúc để tớ nói cho cậu biết đây, thí nghiệm này là một bản kiểm chứng thành công mỹ mãn! Một luồng điện mạnh đã chạy qua con vật, nó đã bị tử nạn chỉ trong chưa đầy 3 phút. Nếu mà con bò mộng hay con voi nằm đây sẽ cũng chịu chung số phận tương tự.

 

_Thế điện từ đâu?

_Khi tớ thả loạt giời leo vào cùng với nước, chúng sẽ đổ bộ lên sàn nhà theo những vệt nước lan. Theo bản năng, chúng sẽ bắt đầu bám lên thành tường và leo ngược. Loài côn trùng không mắt này tưởng bức tường là những cây thông trong rừng thủa nào, gặp bất kì lỗ thủng nào trên tường chúng đều chui vào như chui vào lỗ thủng trên cây thông nhà chúng. Khi leo chúng để lại phía sau những vệt đặc quánh chất nhờn và nước. Nên khi con đầu tiên chui vào ổ cắm điện lập tức sàn nhà nối mạch. Nếu nước pha muốn hay nước mưa thì tính dẫn điện được tăng lên nhiều lần. Quay trở lại vụ án, khi đôi tình nhân đang say sưa trên giường, bỗng có điện thoại gọi. Đầu dây bên kia là người chồng gọi cô vợ dậy mở cửa. Hắn giả vờ đang đứng chờ ngoài cửa bệt thự. Người vợ khá bất ngờ và hoảng hốt xuống giường để đối phó. Khi đặt đôi chân trần nõn nà xuống sàn thì bị luồng điện quật ngã. Cô ta hét lên kinh hoàng và giãy giụa trên sàn nhà ướt sũng. Tên tình nhân hoảng hốt tỉnh dậy thấy cô gái sóng soài trên sàn mà không hiểu sự tình. Y đã đưa tay ra để kéo lên thì cũng bị dòng điện giật co quắp mặc dù nằm trên giường.

 

Tần ngừng lại một lát rồi tiếp:

_Do cửa vẫn đóng, tiếng kêu nhanh chóng tắt ngấm nên không một ai biết việc gì ở đâu. Sáng hôm sau người phục vụ mở cửa thì phát hiện ra sự kiện bi thảm trên. Lúc đó, nước trong nhà đã cạn khô, vài con giời leo đã chết trong ổ cắm nên không ai thấy. Những con còn lại trên sàn hay leo trên tường bị điện giật co quắp rơi xuống sàn. Hiện trường tự làm sạch, tất cả chỉ có thế, y như 1 vụ sét đánh.

Súc vẫn há hốc mồm nghe bạn nói, đoạn đưa bàn tay quệt ngang trán rồi khẽ thốt lên:

 

_Thật ghê rợn, nếu vệt giời leo hay nước trong sàn không cạn thì đôi tình nhân kia chắc đã thành than rồi.

 _Thật là tinh quái nếu thực hiện vào một đêm mưa sấm sét, những vết chân để lại sau nhà đã bị mưa xóa sạch. Vì vậy người ta không hề có một tang chứng nào ngoài đổ lỗi cho sét. Nhưng hắn vẫn không gặp may, những con giời leo vô tri vô giác đã nói lên tất cả.

 

_Thế lúc cảnh sát đến, sao họ lại bỏ qua vệt giời bò trên tường nhỉ?

_Làm gì có mà để ý! Khi chúng bị ngâm trong nước muối, chất dẫn điện trong vệt nhớt để lại đậm đặc hơn, nhưng chất phát sáng lại bị trung hòa đi. Đấy là chưa nói lớp sơn tường ngôi biệt thự đó có ánh kim. Đố ai mà biết được. Hôm đầu ta thuê phòng, lúc cậu ra ngoài dạo, thì tớ đã tháo các ổ cắm kiểm tra và nhặt được xác 3 con khô đét trong ổ.

_Trời! như vậy sao, tên sát nhân thật dã man. Sao hắn lại có thể nghĩ ra những trò quái chiêu như thế!

 

_Đúng thế, cái đêm mưa gió định mệnh kia, hắn đã bí mật đổ dung dịch giời leo qua đường thông gió vào phòng phòng. Sau đó y về nhà ung dung nằm trên giường. Khi tin chắc đám giời leo đã vào vị trí chiến đấu, hắn bắt đầu kích hoặt điện thoại. Hắn khai với cảnh sát gọi để chọc tức đôi tình nhân nhưng đó chính là cú điện thoại chết người, cú điện thoại định mệnh! Cậu hiểu không?-Tân ghiến răng, nắm chặt tay lại nhìn chằm chằm vào Súc.

 

_Chỉ một cú điện thoại là có thể hạ một lúc hai mạng!

_Đúng! Tuy nhiên trước đó Hắn ta đã dày công tìm hiểu loài giời leo nhiệt đới này từ lâu. Có lẽ hắn đã học cách mượn động vật giết người như tên bác sỹ Roylott trong ‘’Dải băng lốm đốm’’ và đã sáng tạo ra cách riêng. Lẽ ra hắn sẽ phải ra tòa vị tội ác vô nhân tính này. Tiếc thay, hắn đã tự ra tay trừng phạt chính mình do không trụ nổi lương tâm đang giày xéo. Phát hiện này chỉ an ủi phần nào người đã khuất và giải oan cho thiên lôi. Tớ không hiểu sao cứ bất lực con người lại lôi ông giời ra để đổ thừa lên tất cả.

 

Tân nói xong rồi xoa xoa đôi tay đang ướt cóng. Một làn gió lạnh ùa qua cửa mang theo mùi hoa Lan dại đang nở ven rừng. Trời Đại Lải đang ngả màu hồng từ phía đằng đông. Súc và Tân khiêng con lợn xấu số ra quán phở gần đó bán rẻ cho bà lão chủ quán dậy sớm. Xong. Chúng mất hút về phía cây cầu treo nhỏ lờ mờ trong sương sớm, bên kia là cửa ngõ quốc lộ 1A. 

Hà Nội 26-11-09

 


 

 

 

Gửi email trang này cho bạn bè Mở cửa sổ in bài viết này


Đường Văn ::
  •   TRĂNG HÒA VANG VẪN THẾ
  •   HỒN MA TRONG KÝ ỨC...?
  •   Hạt của Chúa & chủng tử Phật
  •   CẢM NHẬN SAU MỘT LỄ HỘI VU LAN.
  •   LÊN CHÙA
  •   NGÀY BÁO HIẾU
  •   NHẠC KẸO KÉO
  •   NGÔI NHÀ CỦA NGOẠI
  •   Duyên – Nghiệp
  •   Chuyện cái mũi khoan và bom dị bào
  •  Xem tất cả các tin...

     
     

    Bản quyền 2006 (c) thuộc về PHONGDIEP.NET - Email: webmaster@phongdiep.net