Tìm kiếm:

Số truy cập: 3647833

 

Trang chủ Diễn đàn Giới thiệu Liên kết

 

LĂNG KÍNH

 

 Chống tham nhũng: muôn đời không ai cho ngóc đầu dậy (VNN)

 

 Khi các quan "ông chẳng bà chuộc" và chuyện Phó Tổng VTV

 

 Tác giả 'Bổ đề Langlands': Tiến sĩ chả có nghĩa lý gì...

 

 Trung Quốc thắng hợp đồng EPC: Hãy phàn nàn chính chúng ta (Nguyễn Quang A)

  

TIÊU ĐIỂM

 

 Hỗn nhập ngôn ngữ, một giải pháp hiện đại hoá tiếng Việt của Phạm Quỳnh

 

 Trả lại tên cho một thi nhân tiền chiến đất Thăng Long

 

 Cú mèo và rượu hoa- Truyện ngắn mới của nhà văn Nguyễn Thị Thu Huệ

 

 Blogger và những cách tân nghệ thuật

  

 Tuyển sinh đại học hệ chính quy ngành viết văn

  

 Thư mời của PHONGDIEP.NET

 

THƯ VIỆN TÁC GIẢ

"Với tôi, thơ là những vọng âm của quá khứ, là cánh đồng chiêm trũng với chiếc nón là dáng mẹ tất tả đường trơn, là thị xã Hà Đông đêm xa nhà trọ học" (Đoàn Đại Trí)

PHONG ĐIỆP -SÁNG TÁC MỚI

"Phan quay cuồng đầu óc. Cô bắt đầy nhìn thấy đám tắc đường phía trước có mầu khê vàng và bốc mùi khét lẹt. Những chóp mũ bảo hiểm nghi ngút khói." (Thời gian tối đa, truyện ngắn của Phong Điệp)

 

 

 

ĐIỂM

BÁO

Văn nghệ,

Văn nghệ Trẻ

& một số

tạp chí

văn học...

 

 

TÁC

PHẨM

& 

LUẬN

 

 

CHÂN

DUNG

NHÀ

VĂN

 

 

“Có những phút ngã lòng/ Tôi vịn câu thơ mà đứng dậy” (Thơ Phùng Quán)

Home >> Nội dung website >> PHONG ĐIỆP >> Truyện ngắn


 Truyện ngắn

Cơm trưa văn phòng

Chàng lắc lư chai bia trong tay. Tay áp tay, mặt áp mặt. Người rần rật áp sát vào nhau. Vậy là mặc nhạc cứ ỉ eo, cô người mẫu cứ lượn đi lượn lại trên màn hình, chàng dồn nàng vào góc phòng. Ghế bành dài và hẹp(Truyện ngắn của Phong Điệp) - Ngày đăng: 25/02/2010. Lần đọc: 1414 . Cập nhật bởi: DiepAnh

Thời gian tối đa

Phan quay cuồng đầu óc. Cô bắt đầu nhìn thấy đám tắc đường phía trước có mầu khê vàng và bốc mùi khét kẹt. Những chóp mũ bảo hiểm nghi ngút khói. Những con mắt đỏ quạch như những chấm lửa - Ngày đăng: 31/01/2010. Lần đọc: 1019 . Cập nhật bởi: DiepAnh

Tình trạng không phủ sóng

Cả tháng trời, không một cuộc gọi đến, không một tin nhắn nào. Cái điện thoại vẫn kiên nhẫn sáng. Sáng đến mức phải nghi hoặc. Im lặng đến mức phải ngờ vực - Ngày đăng: 31/01/2010. Lần đọc: 770 . Cập nhật bởi: DiepAnh

Lạc phố

Xong đám cưới thì sao? Thì ra sân bay đón đối tác. Một thằng Tây giả cầy, lần nào sang cũng đòi bạn ở phố dẫn đi kiếm gái. Nhưng không thể không đón nó vì nó là đối tác kiếm cho mình tiền bạc. - Ngày đăng: 31/01/2010. Lần đọc: 658 . Cập nhật bởi: DiepAnh

Tuần có sáu ngày

Hôm sau nó về, nhà nồng nặc mùi thuốc lá. Nó kéo hết rèm cửa sổ cho thoáng. Cũng chính lúc ấy nó nhìn thấy một đầu mẩu thuốc lá nằm trên gối bố. Nó hốt hoảng nhào tới. Những ngày hôm sau, không còn ai đến viếng thăm nhà nó nữa. Chiếc gối của bố âm thầm nằm trong tủ quần áo. - Ngày đăng: 02/10/2009. Lần đọc: 1217 . Cập nhật bởi: DiepAnh

Delete

Cô sực nhận ra rằng mọi thứ cô biết về anh hoàn toàn trên cõi ảo. Và nó bị delete ngay sau buổi chiều hôm ấy, khi cô giơ tay chào tạm biệt anh ở ngã ba đầu phố rẽ về khu tập thể của cô. - Ngày đăng: 12/05/2009. Lần đọc: 1740 . Cập nhật bởi: DiepAnh

Kịch chiều

Năm giờ chiều. Nắng hất chéo lên trên cột đồng hồ nhà Bưu điện thành phố. Nhân vật nữ ngồi cạnh nhân vật nam bên một vườn hoa cúc vàng chói chang và nhìn ra hồ. - Ngày đăng: 18/09/2008. Lần đọc: 1880 . Cập nhật bởi: DiepAnh

Xích lô (Truyện viết năm 14 tuổi)

Trời không mưa. Khắc khổ và nghiệt ngã như một người già hay bẳn gắt. Chuông nhà thờ gõ bong bong xuống nền đường bỏng rát. Không có cả gió. Mọi vật dường như bị ngưng tụ lại trong mọi cử động nhọc nhằn. - Ngày đăng: 27/08/2008. Lần đọc: 2468 . Cập nhật bởi: DiepAnh

Sau cánh gà

V. liếc nhanh xuống những tấm ảnh. Thực ra cô đâu có lạ lẫm với chúng. Chính cô chủ định chụp chúng.(Truyện ngắn của Phong Điệp) - Ngày đăng: 23/11/2007. Lần đọc: 2579 . Cập nhật bởi: DiepAnh

Tái sinh

Cô luôn đúng đắn và mẫu mực theo kiểu một viên chức biết an phận. Hàng ngày đi về đúng giờ, không chòng ghẹo, tán tỉnh, đùa cợt. Không hò hẹn bạn bè. Không thắc mắc, ý kiến ý cót này nọ. Có hôm làm việc căng thẳng đến mức ngất đi trên đống giấy tờ bề bộn. Kể cũng hơi kỳ quặc với cái tuổi của cô. - Ngày đăng: 24/09/2007. Lần đọc: 3179 . Cập nhật bởi: DiepAnh

THẾ LÀ VỪA HẾT MỘT ĐÊM

Con bạn gái của nó, cũng hiền lành dễ thương, hai đứa yêu nhau dễ đến 4 – 5 năm, vậy mà đùng cái, con bé bạn đành nói lời “chia tay hoàng hôn”. Lý do: vì bố mẹ cấm. Nhà không có, lấy nhau để mà chết à? Lương lại ba cọc ba đồng, có bao nhiêu đưa hết cho thiên hạ vụ thuê nhà thuê cửa, còn lấy gì mà sống nữa đây? Tình yêu cũng phải ăn cơm bụi, tránh đèn đỏ trên mặt đất, chứ chả lẽ cứ lãng đãng suốt ngày trên cung trăng? Đấy, toàn những lý luận không thể không nghe, không thể không hiểu. Mà càng hiểu càng đau… (Truyện ngắn của Phong Điệp) - Ngày đăng: 31/08/2007. Lần đọc: 4252 . Cập nhật bởi: DiepAnh

Tình huống giả định

Một ngày kia, trong lúc mải chen chúc với chợ búa, bạn bị kẻ gian giật mất túi. Trong túi có ít thuốc cảm buộc dúm dó lại với nhau, vài cái bút bi nằm lăn lăn lóc ở dưới đáy , một cái điện thoại trầy xước và nham nhở vết bột trẻ con... - Ngày đăng: 18/07/2007. Lần đọc: 2599 . Cập nhật bởi: DiepAnh

Bát phở

Bạn có bao giờ, khi đang ngồi trong một hàng phở, và đặt ra câu hỏi: có gì lạ với bát phở của người kế bên mình? Ông chủ quán - đứng giữa hai cái bếp than rừng rực cháy, hai cái nồi nước sùng sục sôi và chỉ có mỗi cái khăn cháo lòng vắt vai để vuốt đi những lượt mồ hôi nhễ nhại - hẳn sẽ nổi sung lên - Ngày đăng: 06/07/2007. Lần đọc: 2735 . Cập nhật bởi: DiepAnh

Thùng rác

Thực ra, tôi với H. vừa gặp nhau hôm kia. Ngồi trong quán bia Tú béo, tay khoác tay, mồm không ngớt kể về những kỉ niệm ngày bé giữa hai đứa, hồi còn ở dãy nhà tập thể của công nhân nhà máy sợi, khu Gốc Mít. Khu nhà lúp xúp, lợp giấy dầu đen xỉn, hè nóng, đông lanh; trước nhà sau chuồng lợn hôi rình - Ngày đăng: 01/06/2007. Lần đọc: 2291 . Cập nhật bởi: DiepAnh

Tạm biệt mẹ

Bặt tin nhau một thời gian quá lâu. Đôi khi sự quên còn nhanh hơn cả trí tưởng nữa. Tự nhủ: “Quá lâu rồi! Mà sao anh không tin tức gì cho em biết?”. Gặp nhau, vẫn biết là xã giao đấy thôi nhưng mắt vẫn cay xè. Vội vã quay mặt đi. “Thôi, em đang bận!” - Ngày đăng: 03/04/2007. Lần đọc: 2184 . Cập nhật bởi: DiepAnh

Tình khúc

Cô vặn vẹo các đầu ngón tay và tự nghĩ mình hơi ác. Nhưng chẳng lẽ vì thế mà anh không nói chuyện với cô? Cái kiểu gật đầu lãnh đạm của anh khiến cô điên tiết. Anh đã nấn ná lâu ở quầy báo chí. Lâu hơn mức cần thiết - Ngày đăng: 08/03/2007. Lần đọc: 2651 . Cập nhật bởi: DiepAnh

Phòng Trọ

Mình ông cụ trơ trọi trên cái tầng tư hun hút gió và tồng tộc bụi. Nắng hanh hao chụp quanh bốn bức tường. Xung quanh cũng rặt những nhà cao tầng với mạng dây điện chằng chịt như tấm lưới rối. Điện chập xoèn xoẹt suốt ngày nhưng cũng chẳng mấy người bận tâm. - Ngày đăng: 05/02/2007. Lần đọc: 2241 . Cập nhật bởi: DiepAnh

Ở riêng

Sau khi vét nốt số vốn còn lại làm đám cưới cho anh con út, cảnh nhà càng khó khăn hơn. Diện tích bốn mươi lăm mét vuông cả khu phụ cộng thêm ngăn gác xép nông choen hoẻn được chia cho bốn gia đình sinh sống. - Ngày đăng: 03/01/2007. Lần đọc: 2278 . Cập nhật bởi: DiepAnh

Từ độ cao tầng 18

Đó hoàn toàn là một sự cố. Chỉ trong tích tắc. Cái cửa kính vặn vẹo, rên xiết rồi từ từ long khỏi rãnh trượt, chao ra ngoài không trung. Nhẹ bỗng như một chiếc lá. Trong tích tắc ấy, đầu óc anh mụ đi. Gió thông thốc táp vào mặt. Gió của tầng 18. Không hiểu nó sẽ mạnh hơn bao nhiêu lần nếu thổi dưới mặt đất? (Truyện ngắn của Phong Điệp - hòan thành 11- 2006) - Ngày đăng: 12/11/2006. Lần đọc: 1720 . Cập nhật bởi: DiepAnh

Kẻ dự phần

Bắt đầu là tiếng hồng hộc hỗn loạn của kẻ bị truy đuổi. Chạy. Thở. Cuống cuồng. Gấp gáp. Vãi cả phân ra trong lúc tìm lối thóat. Rồi cái đống bị thải ra trong cơn vô thức ấy cũng nhanh chóng bị day nát trong cơn tháo chạy bấn loạn và tuyệt vọng của lũ lợn. - Ngày đăng: 02/11/2006. Lần đọc: 1804 . Cập nhật bởi: DiepAnh

Niềm tin bé bỏng

Tôi co ro đi trong tiết trời mùa đông lạnh buốt. Không bao giờ anh thích những cảm giác khắc nghiệt như thế này. Và rốt cục, dù đã có anh, tôi vẫn một mình. Có thể, tôi chỉ là một kẻ khờ ngốc. Nhưng nếu chưa từng một lần chạy tìm giữa mùa đông, sao anh đã vội nói rằng mình có tất cả? - Ngày đăng: 18/10/2006. Lần đọc: 1702 . Cập nhật bởi: DiepAnh

Lăng kính

Hình như đó là hiện thức chứ không chỉ là những suy nghĩ của riêng tôi. Bỗng nhiên đang vui vẻ – rồi chẳng còn ai ở nhà nữa. Cơm cứ một bữa nấu ăn cho cả ngày. Bát đũa xếp chồng lên trong chậu. Nói chuyện: không. Hát: không. Ho: không. Giấc ngủ như một bức tranh bị đổ màu loang lổ. - Ngày đăng: 02/10/2006. Lần đọc: 1379 . Cập nhật bởi: DiepAnh

Không tình yêu

- Quái quỷ thật! – Gã vuốt nước mưa trên mặt – Tôi luôn muốn tỏ ra là một thằng đàn ông thực sự, có thể bảo vệ bạn gái của mình bất kỳ lúc nào. Còn em, em cứ tước dần những bản năng tối thiểu ấy trong tôi. - Ngày đăng: 25/09/2006. Lần đọc: 1889 . Cập nhật bởi: DiepAnh

Họa sĩ

Chưa bao giờ mẹ tức giận như thế. Người đàn bà khi không kiềm chế nổi mình nữa thật kinh khủng. Chị chưa về. Một mẩu tin tức cũng không. Hết thảy là sự đồn đại. Còn ít chỉ là cái lông gà. Quá ngưỡng nó đã thành cả đàn gà trúng bão, rắc tơi tả vào mẹ. Khi tôi tỉnh táo nhìn nhận mọi việc cũng là lúc tôi biết mình chỉ là kẻ bất tài. Tôi nghĩ về tương lai khi đêm xuống. Và cố vẽ cho mình một con đường. Cứ từng nét đứt đoạn, chắp vá với nhau… - Ngày đăng: 21/09/2006. Lần đọc: 1432 . Cập nhật bởi: DiepAnh

Gái lớn

Nhà làm hàng ăn. Bốn giờ sáng bố đã lục cục dậy dỡ bếp. Khói than tạt gió luẩn quẩn chui vào các phòng. Mẹ cũng lê dép loẹt xoẹt ra sân sau, xếp cái nọ, đặt cái kia, tất bật như sắp vào trận. Ông con thứ vẫn ngáy rung cả gác xép. Cô chị cả vươn cổ ra khỏi màn, ngó đồng hồ rồi se sẽ lần người khỏi đống chăn, rón rén đi xuống nhà dưới, miệng xuýt xoa vì lạnh. Cô út ngáp ngáp mấy cái, ôm gấu bông quay vào trong ngủ tiếp. - Ngày đăng: 18/09/2006. Lần đọc: 1714 . Cập nhật bởi: DiepAnh

Cưới muộn

Cả buổi chỉ có ngồi tỉa lông mày, chọn màu son, tán gẫu về mấy thằng cha chiều nào cũng lượn lờ trước cổng cơ quan. Người ôi ra như mắm. Mấy chị tranh thủ gọi điện về dặn con đi chợ. Sếp bảo: - Các cô liệu hồn. Có tài liệu về thì chạy không kịp đâu. Tuyệt đối trong giờ làm việc không được bỏ đi đâu. Phạt vào hiệu suất lao động. Biết chưa? - Ngày đăng: 12/09/2006. Lần đọc: 1634 . Cập nhật bởi: DiepAnh

Chung cư

Cái cầu thang tối như đêm ba mươi. Ông tổ trưởng mắc được bóng đèn nào y như rằng bọn trẻ lại lấy súng cao su bắn vỡ tan tành. Con nít bây giờ nhiễm bạo lực ghê quá, toàn chơi súng kiếm, người máy rồi máy bay chiến đấu, ô tô điều khiển từ xa. Mấy ông bà già giật mình thon thót, ngõ đâu như những năm tháng chiến tranh chưa qua. - Ngày đăng: 06/09/2006. Lần đọc: 1281 . Cập nhật bởi: DiepAnh

Cầu thang hẹp

Khi nào có người vào y như rằng cái cổng sắt lại rít lên kèn kẹt. Có hôm mười hai giờ trưa, đang thiu thiu ngủ cũng nghe cái tiếng dùi khoan ấy xói vào màng nhĩ. Ăn mày bây giờ lịch sự quá đáng. Nào mở cổng, bấm chuông và những lời thở than hết sức bài bản. Tranh thủ được mấy tí đảo qua nhà cũng chẳng bõ. Người cứ tơi ra như vừa lên sới vật. Quay đi quay lại vẫn thấy bà ngồi thu lu như con mèo ốm trên ghế bành da cũ kỹ, miệng lẩm bẩm những ý tưởng không rõ ràng. - Ngày đăng: 02/09/2006. Lần đọc: 2091 . Cập nhật bởi: tuananh

Búp bê đồng trinh

Hẳn là một đôi đẹp. Rõ khéo xe duyên nhé!”. Mấy bà già móm mém nhai trầu, khoan khoái nhìn cảnh cô dâu chú rể quỳ trước bàn thờ tổ tiên. Chú rể cao to vạm vỡ. Cô dâu xinh như mộng. Lũ trẻ con chạy dọc các dãy bàn nhặt bánh kẹo và tò mò nghển cổ vào xem... - Ngày đăng: 29/08/2006. Lần đọc: 1621 . Cập nhật bởi: DiepAnh

Ác mộng

Ở đời hơn nhau ở chỗ dám nói dám làm. Chứ lại không à? Các ông các bà là cổ lỗ sĩ lắm. Chẳng trách mà quanh năm suốt tháng không ngóc đầu lên được. Chuyến này là tôi quyết tâm làm một cuộc “đại cách mạng”. Văn minh, hiện đại cũng sẽ có tuốt. Khách sạn năm sao chứ có đến chùa năm sao, đình năm sao cũng sẽ làm được”. - Ngày đăng: 29/08/2006. Lần đọc: 1152 . Cập nhật bởi: DiepAnh

Điện thoại lúc nửa đêm

Cô thường về rất muộn. Khi chung cư đã bắt đầu thưa thớt những tiếng thì thầm khe khẽ và những con chó thì nàm dài trên bậc thềm, thao láo cắn đêm đợi trời sáng... - Ngày đăng: 29/07/2006. Lần đọc: 1874 . Cập nhật bởi: DiepAnh

Ngày hôm qua

Đó là một buổi sáng đáng nhớ, khi mới hơn bốn giờ , người mẹ già đã cuống quít trở dậy, thập thõm lê đôi chân mệt nhoài vì bệnh thấp khớp đến cạnh giường của anh. Bà vén ngược tấm màn loang lổ vết rỗ và gọi con bằng giọng ngọt ngào nhất có thể của một người mẹ... - Ngày đăng: 29/07/2006. Lần đọc: 1326 . Cập nhật bởi: DiepAnh

Người phía bên kia đường

Từ khi quán phở của mụ Tư "béo" chuyển về giữa phố, chềnh ềnh với những chậu rửa bát đầy ậc bọt mỡ và cuống hành, dân phố chẳng mấy ngày được yên ổn... - Ngày đăng: 07/07/2006. Lần đọc: 1455 . Cập nhật bởi: DiepAnh

Bức chân dung duy nhất

Có một điều rất đỗi kỳ lạ là, trong những giấc mơ ấy, Tiểu Lan luôn hiển hiện trong hình hài một của đứa trẻ kiên nhẫn im lặng, hai mắt ráo hoảnh nhưng le lói những vệt buồn thăm thẳm. Những người đi qua cô cứ lớn phổng lên một cách lạnh lùng. - Ngày đăng: 07/07/2006. Lần đọc: 1427 . Cập nhật bởi: DiepAnh

Bạn cũ

Tiếu. Nhưng thực ra chẳng có sự hài hước, vui nhộn nào ở đây cả. Đơn giản, đó chỉ là tên của mẹ thằng bạn học chung trường mẫu giáo với tôi. - Ngày đăng: 07/07/2006. Lần đọc: 1436 . Cập nhật bởi: DiepAnh

Vườn hoang

Nửa đêm. Trời tê lạnh. Thị xã nhỏ nằm ven con sông miền Trung lặn dần vào màn đen thẳm thẳm của đêm sâu. Chó ông ổng cắn vặt. Lũ cú vào mùa giao hoan, rúc lên từng chặp thê thiết. Đường phố không bóng người. Gió hì hụi lùa đám lá khô nỏ, rụng lả tả dọc các con phố, hệt như trẻ con chơi trò đuổi bắt. Trong vệt ánh sáng loang lổ, nhờ nhợ của dãy đèn cao áp đứng lêu đêu ngóng trời sáng, màn đêm dường như đang cố giấu một điều bí mật nào đó... - Ngày đăng: 06/06/2006. Lần đọc: 1312 . Cập nhật bởi: DiepAnh

Ngôi nhà hoang vắng

Chúng tôi nhẫn nại ngồi nhìn mưa, chẳng ai buồn nói câu nào. Chuyến nhận hàng lần này quả là mệt mỏi. Xe chạy hết chỗ nọ đến chỗ kia như chó hoang đói ăn - Ngày đăng: 06/06/2006. Lần đọc: 1570 . Cập nhật bởi: DiepAnh

Ký ức

Trí nhớ đột nhiên trở lại với anh Cả tôi trong một hoàn cảnh thật tức cười, đó là nhờ vào một bãi phân trâu! Thằng cháu đích tôn của bác trưởng Thật nhanh nhẩu phóng ra bưu điện xã gọi về Hà Nội, báo tin vui cho bà và các cô các chú... - Ngày đăng: 06/06/2006. Lần đọc: 1082 . Cập nhật bởi: DiepAnh

Ma mèo

Nụ cười trên môi lũ trẻ tắt ngấm khi tiếng chuông gọi gắt gao của người bố vang lên. Hai cái xe đẩy nối đuôi nhau chạy dọc theo đường hành lang hẹp và tối om. Con mèo già rên gừ gừ ở lối nhỏ rẽ vào nhà kho. Hai vệt sáng xanh lẹt, bất động mở trừng trừng về phía chúng... - Ngày đăng: 06/06/2006. Lần đọc: 1332 . Cập nhật bởi: DiepAnh

Người của ngày hôm qua

Nhà vợ chồng Cả Lặt hơn tháng nay cứ chộn rộn. Cái sạp vải ngoài chợ huyện không ai có thời gian trông nom nên phải mượn con cháu vào ngồi giúp. Bác Lặt gái đôn đáo chạy vạy mượn tiền của mấy chị em cùng phường buôn về cho bác trai lo sửa nhà. - Ngày đăng: 06/06/2006. Lần đọc: 1189 . Cập nhật bởi: DiepAnh

Trở về

Gã có vỏn vẹn trong tay 5 triệu. Đó là số tiền mà bố mẹ gã tích cóp dễ đến hơn chục năm nay, được cuốn kỹ bằng lá chuối phơi qua ba nắng và cất cẩn thận trong chum. Ngày gã xin được việc trên thành phố , bố mẹ gã hì hục lăn cái chum ra khỏi gậm giường, nghiêng ngó khắp bốn bề hàng xóm và lôi đống tiền ra đếm. Chẵn 5 triệu... - Ngày đăng: 06/06/2006. Lần đọc: 1175 . Cập nhật bởi: DiepAnh

Tầng hai

Kể từ khi dọn về đây, Phan thường âm thầm dõi theo và ngẫm nghĩ nhiều về cái cuộc sống đang diễn ra hàng ngày trên tầng 2 của ngôi nhà cô đang ở trọ... (Phong Điệp) - Ngày đăng: 06/06/2006. Lần đọc: 1530 . Cập nhật bởi: DiepAnh

Lăng kính

Hình như đó là hiện thực chứ không phải là những suy nghĩ của riêng tôi. Bỗng nhiên đang vui vẻ - rồi chẳng còn ai ở nhà nữa. Cơm cứ một bữa nấu ăn cho cả ngày. Bát đũa xếp chồng lên trong chậu... - Ngày đăng: 06/06/2006. Lần đọc: 1128 . Cập nhật bởi: DiepAnh

Chuyện sông

Ông ta gầy ngẳng như cái que nhang, và ướt rượt từ đầu đến chân; khuôn mặt nhợt nhạt giống một người phải dằm mình trong nước quá lâu. Từ cơ thể xương xẩu ấy, nước tạo thành chuỗi, thi nhau chảy nhễ nhãi xuống mặt đê lộn nhộn cát sỏi, tạo thành những vệt nước mảnh bò ngoằn ngoèo xuôi xuống phía bờ nước . Điều lạ là ông ta vẫn đóng đủ lệ bộ áo quần chứ không giống những người có thói quen đi tắm sông – chỉ vận độc mặt cái quần xà lỏn rồi nhảy tũm xuống nước . Lên bờ đóng bộ vào – lại ngon ! Thuỳ nhìn bộ dạng người nọ cũng chẳng có vẻ gì là bị ngã xuống sông để đến nỗi quần áo ướt sũng , dính bết vào người một cách thảm hại như vậy... - Ngày đăng: 06/06/2006. Lần đọc: 1095 . Cập nhật bởi: DiepAnh

Lá thư để lại

Trở về, Sơn ngạc nhiên khi phát hiện ra người bạn ở cùng phòng của mình đã biến mất. Thực ra Sơn suy đoán như vậy khi bước chân vào căn phòng sực nức mùi ẩm mốc do lâu không có người ở. Cái chiếu cói trải giữa phản, gặp phải tiết trời nồm, lấm tấm bụi nấm trắng. Lâu lâu, lớp nấm mốc kết thành những đám mầu ngà, rậm rạp bò trên xương chiếu thành một lớp trang trí bất dắc dĩ. Vài bộ quần áo cũ của anh vẫn thõng thượt treo trên cái mắc áo mầu đỏ, bị gẫy mất hai mắt, hệt như trước ngày anh đi công tác. Trên bàn học, sách báo vứt bừa bộn. Sơn ngao ngán qươ gọn chiếu lại, lấy tập báo cũ phủi phủi tấm phản lạo sạo cát. Trong những ngày vừa qua, quả thực anh chỉ chong chóng mong cho đến lúc về nhà, ngả lưng xuống phản, mắt nhắm cho thật đẫy. Vậy mà... - Ngày đăng: 06/06/2006. Lần đọc: 1199 . Cập nhật bởi: DiepAnh

Trái tim nhậy cảm

Hình như anh ta đang khóc. Không còn nghi ngờ gì, rõ ràng là anh chàng đang dấm dúi khóc sau cánh cổng sắt đen đúa và rỉ mốc. Những vệt nước mắt mỏng dính bám quanh gò má xám ngoét. Tôi nhận ra anh bạn bác sĩ của mình đang bươn bả lao qua dãy nhà xe để tiến tới, túm áo con người yếu đuối nọ . Trong nháy mắt, họ bị ném vào dòng người đầy ninh ních, đang đứng xếp hàng đông nghẹt để chờ đến lượt. Ai cũng cầm sẵn một mẩu giấy bé tí, chi chít chữ hoặc một cái gì tương tự. Vì có tấm áo trắng của bệnh viện làm tín hiệu “ xin đường” nên anh bạn bác sĩ của tôi “bay” qua dòng người không mấy khó khăn... - Ngày đăng: 06/06/2006. Lần đọc: 1333 . Cập nhật bởi: DiepAnh

Trung Du

Hỏi ai? - Người đàn bà từ từ dứt mắt ra khỏi mười đầu ngón tay xanh lè vết nhựa chàm đang thoăn thoắt chuốt đay, hỏi - Cô muốn hỏi ai? Thằng bé con chừng 2 tuổi, cuốn tròn như một quả bí ngô màu xanh đen độn trong lớp vải cuốn trên lưng bà thao láo nhìn Phong như nhìn một kẻ lạ lẫm đặc biệt... - Ngày đăng: 06/06/2006. Lần đọc: 1248 . Cập nhật bởi: DiepAnh

Tiếng ru

Người ta gọi nó là con dở người. Bị ngã: cười. Bị đánh: cười. Bị trêu ghẹo: càng cười dữ hơn. Học hết lớp năm, nó ở nhà. Vì người như nó học cũng chẳng để làm gì... - Ngày đăng: 31/05/2006. Lần đọc: 1704 . Cập nhật bởi: tuananh


No Sub-Cat of 182


 
 

Bản quyền 2006 (c) thuộc về PHONGDIEP.NET - Email: webmaster@phongdiep.net