|
|
 |
|
“Có những phút ngã lòng/
Tôi vịn câu thơ mà đứng dậy”
(Thơ Phùng Quán)
|
|
|
|
Home >> Nội dung website >> PHONG ĐIỆP >> Truyện ngắn thiếu nhi
| Truyện ngắn thiếu nhi |
|

|
|
Bố đi vào hôm thứ sáu. Mẹ ôm nó vào ḷòng: "Bây giờ một tuần chỉ có sáu ngày thôi". Rồi mẹ im lặng nhì́n chiếc áo cũ của bố treo trên mắc. Nó vẫn đi học vào ngày hôm sau và chỉ nghĩ về bố. Măi tới chiều mẹ mới đón về. Thằng Vinh quệt tay ngang mũi bảo: Tối nay cả nhà tớ đi xem kịch. Tớ chào ấy nhé. Măi đến tuần sau chúng ḿình mới được gặp nhau cơ đấy.
- Ngày đăng: 31/05/2006. Lần đọc: 1955 . Cập nhật bởi: tuananh |
|

|
|
Căn phòng thốt nhiên im bặt. Cửa ra vào bật mở kéo theo luồng gió gờn gợn hơi nước. Một người đàn ông xuất hiện. Chiếc áo choàng mầu xám, nhầu nát , trong lúc bối rối đã mắc vào con xoay cửa khiến cho ông ta thiếu nước ngã chồng kềnh. Chiếc mũ len với nhúm lông lơ phơ trên chỏm đầu chạy thút xuống tận chóp miệng... - Ngày đăng: 06/06/2006. Lần đọc: 1438 . Cập nhật bởi: DiepAnh |
|

|
|
Con bé tha thẩn ở bờ đê đã lâu lắm rồi. Thuỷ triều ngày càng kéo mặt trời về gần mình hơn. Sóng không ngớt gầm gào. Con bé cảm tưởng như gió đang tập trung vào nó. Nó cảm thấy sợ. Trái tim lo âu dang đập dồn dập...
Nếu như lúc nãy nó cố gắng tìm mẹ thì giờ đây nó cảm thấy cần phải tìm một chỗ vững chắc để nương tựa. Nó còn bé quá. Thân hình mảnh dẻ chưa đầy tám tuổi hình như bị chao đảo trong gió, trong ráng chiều đỏ sậm in hằn xuống biển. Chẳng có ai. Chỉ có nó với biển bao la...
- Ngày đăng: 01/07/2006. Lần đọc: 1411 . Cập nhật bởi: tuananh |
|

|
|
Trời hay mưa hơn. Mùa xuân bước vào ngôi nhà của chúng tôi một cách kín đáo, trong những hạt nước nhỏ li ti bay lất phất qua khung cửa sổ.Ông tôi ngồi thư thái trên chiếc ghế bành kê ngay sát cửa ra vào, khuôn mặt hơi dướn lên phía trước. Tôi biết ông đang lắng nghe cây lá trò chuyện trong tiếng gió xao xác. Đã có lần ông nói cho tôi nghe về ngôn ngữ của loài cây.
Không muốn làm phiền ông, tôi ngồi im lặng bên ô cửa khép hờ. Chúng tôi cứ ngồi hàng giờ như thế, không ai nói với ai câu nào. Đã có lúc tôi ngủ thiếp đi, mặc cho tóc dính đầy bụi mưa.
- Ngày đăng: 01/07/2006. Lần đọc: 1386 . Cập nhật bởi: tuananh |
|

|
|
Tôi vác cái bụng đói về nhà và rên rỉ với ông, hy vọng ông sẽ mủi lòng thương mà đồng ý. Nhưng ông vẫn ngồi lặng phắc. Đôi mắt bất động trên trang báo. Đôi mắt không mảy may nhìn tôi đang nóng lòng chờ đợi đến tê dại cả hai bàn chân. Tôi chán nản đi về phòng . Trên bàn học của tôi là bát xúp và chiếc bánh mỳ tôi để phần cho bữa trưa của ông.Chẳng cần bận tâm tại sao ộng không ăn, tôi hối hả chén sạch bát súp chỉ trong nháy mắt... - Ngày đăng: 01/07/2006. Lần đọc: 2170 . Cập nhật bởi: tuananh |
|

|
|
...Thế rồi bỗng nhiên Lơ bỏ về quê .Nó bảo tôi cho nó ra công viên chơi rồi đi luôn. Vì công viên gần nhà nên tôi không đi cùng với Lơ mà để cho em đi một mình. Bố mẹ tôi vô cùng lo lắng, cứ tra hỏi tôi đến khổ sở. Chuyện đuờng xá không đáng ngại bằng nguyên nhân - mà vì nó Lơ đã bỏ kỳ nghỉ hè giữa chừng tại nhà tôi để về . Bố mẹ tôi biết phải ăn nói thế nào cho chú thím tôi thông cảm? Bữa cơm chiều hôm ấy, cả nhà tôi không ai buồn động đũa. Bố tôi quyết định sáng hôm sau sẽ ra ô tô để về quê xem Lơ đã về đến nhà hay chưa... - Ngày đăng: 01/07/2006. Lần đọc: 1655 . Cập nhật bởi: tuananh |
|

|
|
...Một thằng bé ở đâu lao đến như một cơn gió. Nó trút cặp xuống đống sách vở ngổn ngang của tụi bạn rồi lăn xả vào tranh cướp bóng, chẳng cần biết mình phải đá cho đội nào. Bỗng một tiếng quát vang lên, khiến tụi trẻ sững người lại. Trái bóng được tự do, lăn lăn trên cỏ...
- Ngày đăng: 01/07/2006. Lần đọc: 1678 . Cập nhật bởi: tuananh |
|

|
|
Tôi thụi liên tiếp vào cái lưng còm nhom của nó. Thằng Hoàng cũng không có ý định chống lại những cú thụi ấy. Được một hồi thì tôi mỏi tay nên thừ người, ngồi phịch xuống đất. Tôi thấy tủi thân vì mình chưa có thần tượng. Cái gì tôi cũng hơn thằng Hoàng, kể cả việc học trên lớp, vậy mà nó thì đã có thần tượng còn tôi thì chưa...
- Ngày đăng: 01/07/2006. Lần đọc: 1443 . Cập nhật bởi: tuananh |
|

|
|
...Bà lập cập bỏ trầu cau vào quả thuốc, miệng vẫn kể lể cho Hạnh nghe những chuyện ngày xửa ngày xưa. Nó nghe nhiều quá nên đâm chán, bỏ vào giường nằm. Nó thầm nghĩ: “ngày xưa thì nói làm gì !” Hạnh chợt nhớ lời hẹn đi chơi với các bạn cùng lớp nên ngong ngóng ra ngoài cửa, tự hỏi sao chúng vẫn chưa thấy đến. Nhìn thấy bà lụi cụi nồi niêu, Hạnh gắt :
-Mới chín giờ, bà thổi cơm làm gì cho nguội hết. Hôm nay chỉ có hai bà cháu ở nhà thôi. Bố mẹ cháu đi nghỉ mát đến chủ nhật mới về cơ, bà không nhớ à? Có bếp điện đấy, bà lo gì. Thổi tí tẹo là xong.- Hạnh cau có – cây phượng bố cháu trồng đẹp thế mà bà cứ nhầm với cây hoè. Chán bà quá!
- Ngày đăng: 01/07/2006. Lần đọc: 1603 . Cập nhật bởi: tuananh |
|

|
|
Trời không mưa. Khắc khổ và nghiệt ngã như một người già hay bẳn gắt. Chuông nhà thờ gõ bong bong xuống nền đường bỏng rát. Không có cả gió. Mọi vật dường như bị ngưng tụ lại trong mọi cử động nhọc nhằn.
Một thằng bé gò lưng đạp xích lô , cố đẩy cái xe lên khỏi dốc.Đến một gốc cây bàng già, như thường lệ, nó dừng lại nghỉ trưa.
- Ngày đăng: 01/07/2006. Lần đọc: 1534 . Cập nhật bởi: tuananh |
|

|
|
Chiếc xe cấp cứu rẽ ngược dòng người, hối hả băng giữa đám xe cộ đầy ninh ních, nhằm hướng bệnh viện thành phố thẳng tiến. Những người hiếu kỳ xô cả và lực lượng cảnh sát đang dựng lại hiện trường vụ tai nạn cách trường tiểu học chỉ vài chục mét. Các bà mẹ run rẩy ôm chặt lấy con. Đám trẻ vừa tan lớp đứng dạt vào gốc cây. Số học sinh còn lại trong tường phải tiếp tục ngồi đợi trong lớp. Chúng nhong nhóng hướng ra phía cổng trường đông nghẹt . - Ngày đăng: 01/07/2006. Lần đọc: 1745 . Cập nhật bởi: tuananh |
|

|
|
Mẹ có yêu tôi đâu. Mẹ mắng tôi cả khi thức và lúc ngủ – trong những giấc mơ thường trực của tôi, riêng tôi. Mẹ tất bật làm ăn, lo toan cho cuộc sống. Nhưng tôi cần sự quan tâm, tình yêu của mẹ chứ đâu chỉ cần những bộ quần áo đẹp. Mẹ không yêu tôi. Mẹ chỉ thấy tôi vướng chân mẹ. Mẹ la mắng tôi cả trong giấc ngủ của tôi. Tôi luôn thấy sợ hãi. Khi thì là điểm kém, khi thì đi học về muộn . Giấc mơ giống những gì vẫn xảy ra hàng ngày đối với tôi...
- Ngày đăng: 01/07/2006. Lần đọc: 1855 . Cập nhật bởi: tuananh |
|

|
|
Tôi tỉnh dậy vào lúc nửa đêm. Ngoài kia, hình như trăng sắp lên. Trời hưng hửng sáng. Mùi cỏ ngựa ngai ngái thoảng tới chỗ tôi nằm. Dường như có cả tiếng nước chảy rí rách ở cái máng sau nhà. Cũng có thể tôi đã nghe nhầm. Khuya lắm rồi. Giờ này còn ai mở nước để rửa chân nữa. Ngoài xa kia, tiếng gió giỡn sột soạt trên đồng cỏ. Lại có cả tiếng dế văng vẳng đâu đây. Không gian nằng nặng hơi sương... - Ngày đăng: 01/07/2006. Lần đọc: 1647 . Cập nhật bởi: tuananh |
|

|
|
Nhà chếch hướng Tây thành thử cứ chiều chiều mặt trời chiếu xiên từ cửa sổ trước ra cửa sổ sau. Gọi là cửa sổ cho oai chứ thực ra chỉ là một cái hõm được khoét bằng dăm bàn tay chụm lại. Mùa khô, mùi từ cống thải lộ thiên sát chân móng sực lên đến ngạt thở. Mùa mưa, cả mảng tường dấp dính nước. Ngôi nhà như vừa được vớt lên khỏi bể nước đầy rêu và dương xỉ. Chuột, gián suốt ngày chạy đuổi nhau. Da dẻ vì thế cứ mai mái, xanh xanh. Có khoảng sân hẹp hướng ra ngõ thì đỡ hơn, nhưng vẫn lụp xụp và ẩm thấp...
- Ngày đăng: 01/07/2006. Lần đọc: 2307 . Cập nhật bởi: tuananh |
No Sub-Cat of 183
|
|