Tìm kiếm:

Số truy cập: 3647841

 

Trang chủ Diễn đàn Giới thiệu Liên kết

 

LĂNG KÍNH

 

 Chống tham nhũng: muôn đời không ai cho ngóc đầu dậy (VNN)

 

 Khi các quan "ông chẳng bà chuộc" và chuyện Phó Tổng VTV

 

 Tác giả 'Bổ đề Langlands': Tiến sĩ chả có nghĩa lý gì...

 

 Trung Quốc thắng hợp đồng EPC: Hãy phàn nàn chính chúng ta (Nguyễn Quang A)

  

TIÊU ĐIỂM

 

 Hỗn nhập ngôn ngữ, một giải pháp hiện đại hoá tiếng Việt của Phạm Quỳnh

 

 Trả lại tên cho một thi nhân tiền chiến đất Thăng Long

 

 Cú mèo và rượu hoa- Truyện ngắn mới của nhà văn Nguyễn Thị Thu Huệ

 

 Blogger và những cách tân nghệ thuật

  

 Tuyển sinh đại học hệ chính quy ngành viết văn

  

 Thư mời của PHONGDIEP.NET

 

THƯ VIỆN TÁC GIẢ

"Với tôi, thơ là những vọng âm của quá khứ, là cánh đồng chiêm trũng với chiếc nón là dáng mẹ tất tả đường trơn, là thị xã Hà Đông đêm xa nhà trọ học" (Đoàn Đại Trí)

PHONG ĐIỆP -SÁNG TÁC MỚI

"Phan quay cuồng đầu óc. Cô bắt đầy nhìn thấy đám tắc đường phía trước có mầu khê vàng và bốc mùi khét lẹt. Những chóp mũ bảo hiểm nghi ngút khói." (Thời gian tối đa, truyện ngắn của Phong Điệp)

 

 

 

ĐIỂM

BÁO

Văn nghệ,

Văn nghệ Trẻ

& một số

tạp chí

văn học...

 

 

TÁC

PHẨM

& 

LUẬN

 

 

CHÂN

DUNG

NHÀ

VĂN

 

 

“Có những phút ngã lòng/ Tôi vịn câu thơ mà đứng dậy” (Thơ Phùng Quán)

Home >> Nội dung website >> PHONG ĐIỆP >> Truyện dài Lạc chốn thị thành


 Truyện dài Lạc chốn thị thành

Phần 1 - chương 1

Buổi lễ bế giảng khóa học kết thúc với những cảm xúc vui buồn đan xen. Tôi hối hả qua ký túc xá lấy túi hành lý. Từ tết đến giờ, mải bận rộng với những chuyện học hành, thi cử tôi vẫn chưa về thăm nhà. Thể nào mợ cũng có cớ để nói tôi . Chẳng hiểu sao lúc nào tôi cũng có mối lo nơm nớp bị mợ mắng mỏ bằng cái giọng ngọt nhạt rất đáng sợ. Nỗi sợ này ám ánh tôi ngay từ thuở nhỏ. Khi cha mẹ chia tay và mẹ tôi mất năm tôi mới 10 tuổi, cậu đã nhận tôi về nuôi trong sự phản đối quyết liệt của mợ. Nhưng ngoài cậu ra, tôi còn biết nương tựa vào ai… - Ngày đăng: 08/07/2006. Lần đọc: 1885 . Cập nhật bởi: DiepAnh

Phần 1 - chương 2

Tôi và Phúc đã chấm dứt những ngày tháng ngắn ngủi cùng chung sống một cách thật thê thảm. Và những chuyện xảy ra với Phúc, tôi là người biết sau cùng... - Ngày đăng: 08/07/2006. Lần đọc: 1628 . Cập nhật bởi: DiepAnh

Phần 1 - chương 3

Vụ “ đổi gió” của cái Phương kéo dài đến chục ngày. Nó trở về trong bộ dạng mệt mỏi và cáu bẳn. Cả một tuần sau đó nó giam mình trong phòng và ngủ li bì. Chỉ khi nào tôi gọi nó dậy ăn cơm, nó mới uể oải đi ra phòng ngoài. Tôi có hỏi gì nó cũng chỉ ừ hữ trả lời cho xong chuyện. Những biểu hiện kỳ quặc của Phương khiến tôi lo lắng... - Ngày đăng: 08/07/2006. Lần đọc: 1492 . Cập nhật bởi: DiepAnh

Phần 1 - chương 4

Kiếm nhà! Công việc này ám ảnh tôi cả vào giấc ngủ. Ròng rã suốt mấy tuần, tôi cứ răm rắp một lịch trình: đọc tin cho thuê nhà trên báo rồi lóc cóc theo địa chỉ mà tìm đến, bất kể mưa nắng. Nhưng nào có đúng như người ta quảng cáo... - Ngày đăng: 08/07/2006. Lần đọc: 1539 . Cập nhật bởi: DiepAnh

Phần 1 - chương 5

Sống được một thời gian ở nhà ông chủ Hùng, tôi luôn cảm giác có một điều gì đó bất ổn mà tự mình không tài nào lý giải nổi. Có thể bởi tại không khí âm âm ở ngôi nhà ba tầng khép cửa im ỉm suốt ngày nên luôn thiếu ánh sáng mặt trời. Cũng có thể bởi những biểu hiện lạ lùng của bà giúp việc. Cả đứa trẻ mà tôi đang dạy với những phút lơ đãng khó hiểu của nó… - Ngày đăng: 08/07/2006. Lần đọc: 1572 . Cập nhật bởi: DiepAnh

Phần 1 - chương 6

Ân tìm được chỗ ở mới của tôi khiến tôi hết sức ngạc nhiên. Đã lâu chúng tôi bị mất liên lạc với nhau. Ân ra trường trước tôi hai khoá, sau đó vào Đà Nẵng, nghe đâu có ông bác làm to nên đã xin được vào làm tại Ban quản lý dự án của thành phố. Thời gian đầu, Ân còn hay viết thư cho tôi, lời lẽ thắm thiết lắm. Tôi vẫn buồn cười về chuyện này. Ân làm cứ như chúng tôi là người yêu của nhau vậy. Thực ra tôi rất quý Ân. Nhưng quý và yêu là hai chuyện hoàn toàn khác nhau... - Ngày đăng: 08/07/2006. Lần đọc: 1542 . Cập nhật bởi: DiepAnh

Phần 1 - chương 7

Công việc tại hiệu kính thuốc của cái Nhung không được thuận buồm xuôi gió. Bán hàng cần mềm mỏng và nhẫn nại, nhưng cái Nhung thì không có được những đức tính ấy mặc dù tôi biết nó đã rất cố gắng. Cứ phải ngọt nhạt, chiều những ý muốn trái khoáy của khách khiến nó phát khùng... - Ngày đăng: 08/07/2006. Lần đọc: 1502 . Cập nhật bởi: DiepAnh

Phần 1 - chương 8

Đột nhiên tôi nhận được một cú điện thoại rè rè, gọi từ một phòng khám chữa bệnh tư nhân nào đó. Cuộc điện thoại khá lộn xộn và rắc rối với những việc giải thích và hỏi han. Lý do của cuộc điện thoại đột ngột này có liên quan đến một người mà phòng khám X. nọ hy vọng là bạn của tôi. Tên khai tại sổ khám bệnh của người này là Minh, Vũ Thị Minh. Tình trạng : nạo thai đã hơn 4 tháng tuổi và đang bị hôn mê do mất quá nhiều máu... - Ngày đăng: 08/07/2006. Lần đọc: 1453 . Cập nhật bởi: DiepAnh

Phần 2 - chương 1

Chẳng hiểu sao đột nhiên tôi có cảm giác mình đang dần trở thành người thừa thãi trong căn nhà vốn đã gắn bó với mình suốt những năm tuổi thơ. Ngay cả thằng Nhuận và con Thanh cũng có thái độ khác lạ với tôi. Chúng về nhà vội vội vàng vàng để ăn qua bát cơm rồi lại nháo đi chơi với bạn bè, chẳng buồn thông báo cho tôi một câu. Chúng lớn bổng lên trước mắt tôi và trở nên thật xa lạ. Thằng Nhuận thì cả ngày bận quần bò xé gối và xì keo cứng đơ cả tóc. Con Thanh, mới tí tuổi đầu đã biết dùng đồ mỹ phẩm của mẹ. Nó cãi bố cham chảm và trả lời tôi nhát gừng... - Ngày đăng: 08/07/2006. Lần đọc: 1544 . Cập nhật bởi: DiepAnh

Phần 2 - chương 2

Đó là một dãy nhà cấp bốn với năm phòng liền nhau, mái lợp phibroximăng. Kề ngay đó là một ngôi nhà hai tầng mầu xanh nhạt, chắc là nhà của chủ. Dãy nhà dành cho thuê vừa xây xong nên vẫn còn nồng mùi vôi vữa. Nhìn khu nhà, cái Nhung liên tưởng ngay đến một đoàn tầu... - Ngày đăng: 08/07/2006. Lần đọc: 1435 . Cập nhật bởi: DiepAnh

Phần 2 - chương 3

Phố xá mỗi lúc một đông. Đèn cao áp tắt dần. Trời sáng rõ. Tôi vòng xe ngang qua trường cũ. Hàng ăn sáng trước cổng trường đông nghẹt. Tiếng còi xe máy xin đường kêu inh ỏi. Bằng giờ này mấy năm trước, tôi đang làm gì nhỉ? Chắc đang tranh nhau với đám bạn cùng phòng số nước ít ỏi trong thùng để đánh răng rửa mặt. Sau đó là rang lại cơm nguội từ tối hôm trước hoặc úp một bát mì tôm để ăn sáng. Có khi lười ăn còn nhịn luôn. Hôm nào học chiều thì giờ này, tôi hẳn còn ngủ nướng. ừ, ngày ấy… - Ngày đăng: 08/07/2006. Lần đọc: 1346 . Cập nhật bởi: DiepAnh

Phần 2 - chương 4

Ngày xưa ở lớp tôi, Hạ nổi tiếng là đứa ngang ngạnh và học hành amatơ. Không bao giờ nó ghi bài trên lớp, hoặc giả có ai trông thấy nó ghi chép gì đó thì tức là nó đang chơi cờ carô một mình hoặc vẽ nhăng vẽ cuội gì đó. Tứ mùa tôi đều trông thấy Hạ đến lớp bằng một quyển vở học sinh bìa xanh sờn mép, gáy xoăn tít, dắt bên hông. Điểm học của nó cứ nhàng nhàng 5-6. Vì vậy nó đã không ít lần vênh mặt lên với bọn trong lớp rằng: học hay không học thì điểm có khác gì nhau đây. Thầy cô cứ vãi điểm trung bình ra cho cả nút, đỡ thắc mắc. Chỉ khác là khác với cái bọn đi chùa thầy mà thôi... - Ngày đăng: 08/07/2006. Lần đọc: 1424 . Cập nhật bởi: DiepAnh

Phần 2 - chương 5

Làm chỗ chị Vân ít lâu tôi nhận ra hai điều: Thứ nhất: kiến thức của tôi còn vô cùng lỗ mỗ. Thực tế khác xa với những gì tôi đã học. Thứ hai: sự cạnh tranh trong công việc vì chỗ đứng, vì đồng tiền khiến cho con người ta trở nên thật đáng sợ. Còn điều thứ ba, mãi đến sau này tôi mới nhận ra và đó cũng là lý do khiến tôi từ bỏ văn phòng luật Chính Nghĩa, chấp nhận thất nghiệp lần nữa. Nhưng đó là chuyện sau này... - Ngày đăng: 08/07/2006. Lần đọc: 1353 . Cập nhật bởi: DiepAnh

Phần 2 - chương 6

Hạnh đến văn phòng tìm chị Vân nhưng không gặp nên rủ tôi ra ngoài uống nước và nói chuyện. Độ này tôi đã đủ sự chai lì cần thiết với những cái nhìn soi mói và thái độ bới móc của đám nhân viên hay đố kị cùng phòng nên không còn e dè chuyện đi lại, giờ giấc. Hơn nữa, theo họ thì tôi cũng đang “thất sủng” nên chẳng có gì phải đề phòng nữa... - Ngày đăng: 08/07/2006. Lần đọc: 1391 . Cập nhật bởi: DiepAnh

Phần 2 - chương 7

Không phải đợi quá lâu tôi đã được nghe chuyện của Nam, và điều này cũng đồng thời giúp tôi giải thích được những “sự cố” đáng tiếc trong thời gian vừa qua, khiến chúng tôi có phần xa cách nhau. Ngày đó cũng là ngày Nam chính thức rời văn phòng luật của chị Vân. Quyết định này khiến mọi người trong văn phòng đều ngỡ ngàng. Chỉ có chị Vân là im lặng, không tỏ thái độ gì... - Ngày đăng: 08/07/2006. Lần đọc: 1396 . Cập nhật bởi: DiepAnh

Phần 2 - chương 8

Bặt tin đến gần năm, Ân lại lù lù xuất hiện ở khu nhà trọ của tôi . Trông anh già sọm hẳn đi. Mặt hốc hác, mệt mỏi. Râu tóc lùm xùm. Nhìn thấy Ân, tôi không khỏi bật cười... - Ngày đăng: 08/07/2006. Lần đọc: 1418 . Cập nhật bởi: DiepAnh

Phần 3 - chương 1

Cơ hội tìm việc làm ở Hà Nội dường như ngày càng trở nên khó khăn đối với tôi. Mặc dù đã đi rải hồ sơ khắp nơi, sục sạo tại các hội chợ tìm kiếm việc làm, săn tìm việc trên báo nhưng đều không có kết quả. Tôi bắt đầu thấy hoang mang. Khả năng tài chính lại không cho phép tôi nấn ná tại đất này quá lâu. Sự mệt mỏi và chán chường làm cho tôi thấy mình bắt đầu rệu rã về tinh thần... - Ngày đăng: 08/07/2006. Lần đọc: 1357 . Cập nhật bởi: DiepAnh

Phần 3 - chương 2

Nhung gọi điện đến cơ quan cho tôi . Giọng nó hơi nghèn nghẹn: - Hết giờ làm, mày đợi tao ở cổng công ty nhé. Tao đến muộn một tí cũng đừng về vội. Chưa đợi cho tôi kịp hỏi, nó đã dập máy. Thái độ của Nhung khiến tôi phấp phỏng lo âu. Tôi linh cảm có chuyện gì đó nghiêm trọng đang xảy ra. - Ngày đăng: 08/07/2006. Lần đọc: 1294 . Cập nhật bởi: DiepAnh

Phần 3 - chương 3

Cả một tháng trời sau đó, cái Oanh đi quần quật suốt ngày. Thật may cho nó là đã gặp được người cùng “chí hướng” – một anh chàng người Bát Tràng chính gốc, đã tốt nghiệp Đại học Mỹ thuật Công nghiệp, khoa tạo hình. Anh chàng tên Lâm, người thấp đậm, tóc hơi xoăn, ít nói. Lâm hơn chúng tôi một tuổi, nhà có nghề truyền thống làm đồ gốm. Chúng tôi gặp Lâm hôm anh ta sang Hà Nội để cùng cái Oanh đi xem cửa hàng bán đồ trang sức làm từ đá mà cái Nhung đã ghi địa chỉ từ bữa trước. Không phải là người đang cộng tác với cái Oanh thì Nhung đã cà khịa với tay Lâm này. - Ngày đăng: 08/07/2006. Lần đọc: 1456 . Cập nhật bởi: DiepAnh

Phần 3 - chương 4

Thấm thoát chúng tôi đã bặt tin nhau cả năm trời. Bây giờ bộ tứ đã tập hợp lại được ba người sau nhiều sóng gió, chúng tôi càng nhớ đến Phương nhiều hơn. Không ai nỡ trách nó sau những chuyện đã xảy ra. Bị quẳng vào chốn thị thành phồn hoa và đầy bất trắc này, thật khó tránh khỏi những va vấp. Mà chúng tôi chỉ như những con chim vừa mới ra ràng, cánh bay còn vô cùng yếu ớt, mong manh. Chỉ cần một cơn gió mạnh cũng dễ làm cho cánh chim ấy bị tổn thương, sa khỏi bầy. Những gì mà Phương phải trả giá sau mọi chuyện cũng đủ nặng nề cho nó trong những năm tháng sau này. Điều làm chúng tôi băn khoăn, lo lắng nhất đó là: liệu Phương có đủ nghị lực để cam đảm đứng lên, làm lại từ đầu? - Ngày đăng: 08/07/2006. Lần đọc: 1356 . Cập nhật bởi: DiepAnh

Phần 3 - chương 5

Bộ tứ chúng tôi giờ đây, mỗi người một hoàn cảnh, không ai giống ai. Cái Oanh vẫn từng ngày phải âm thầm chống chọi với căn bệnh AIDS quái ác, không biết lúc nào sẽ phát tác ra ngoài. Cái Phương vẫn lao vào công việc để quên đi những vết nhơ trong quá khứ. Nhung thì hùng hục với nghề báo chí. Một cú chạm xe “bất thình lình” trong xóm liều đã khiến nó nằm viện mất nửa tháng trời. - Ngày đăng: 08/07/2006. Lần đọc: 1384 . Cập nhật bởi: DiepAnh


No Sub-Cat of 186


 
 

Bản quyền 2006 (c) thuộc về PHONGDIEP.NET - Email: webmaster@phongdiep.net