
<rss version="2.0">
<channel>
<title>:: PHONGDIEP.NET :: PHONGDIEP.NET :: </title>
<link>http://phongdiep.net</link>
<description>Phongdiep.net Văn chương, Kết nối</description>
<language>en-us</language>
<copyright>Copyright 2006-2011 Phongdiep.net. All Rights Reserved.</copyright>
<lastBuildDate>23/05/2013 13:57:01</lastBuildDate>
<ttl>240</ttl>
<image>
<url>http://phongdiep.net/images/logo.gif</url>
<title>:: PHONGDIEP.NET :: PHONGDIEP.NET :: </title>
<link>http://phongdiep.net</link>
</image>

<item><title>Văn học Mỹ Latin ở Việt Nam</title><link>http://phongdiep.net/default.asp?action=article&amp;ID=17745</link><description>Văn học Mỹ Latin được biết đến ở Việt Nam từ thập niên 60 của thế kỷ XX, đúng lúc nó có được sự phát triển “bùng nổ” nhất, làm thành hiện tượng chủ nghĩa hiện thực huyền ảo vang rội toàn cầu. Tuy nhiên, những tiếp xúc đầu tiên của Việt Nam với nền văn học khu vực này lại không chỉ xuất phát từ phẩm tính huyền ảo đặc trưng của nó.</description><pubDate>14/05/2013 11:09:21</pubDate></item><item><title>KỶ NIỆM NHỎ VỚI MỘT NHÀ THƠ LỚN</title><link>http://phongdiep.net/default.asp?action=article&amp;ID=17753</link><description>Đó là một buổi trưa mùa Hè, khoảng 13 giờ chiều, tôi mượn chiếc xe đạp Trung Quốc của một bạn đồng nghiệp nữ (thời đó, có được chiếc xe đạp này còn sang hơn cả xe máy xịn hiện nay). Xuân Diệu nghỉ ở Nhà khách UBND thị xã (Nhà khách UBND tỉnh hiện nay). Vào đến sảnh nhà khách, tôi bắt gặp rất nhiều đồng chí lãnh đạo các nhà máy, xí nghiệp lớn của Quảng Ngãi lúc đó cũng đang ngồi chờ để gặp nhà thơ.
</description><pubDate>14/05/2013</pubDate></item><item><title>Về một người yêu nước mình</title><link>http://phongdiep.net/default.asp?action=article&amp;ID=17714</link><description>Tôi ấn tượng về ông bởi cái tên Trần Vàng Sao, trong cái tên đó có hình bóng của cờ, của sao, của thời đất nước gian lao lửa đạn. Tên ấy đã góp mặt trên thi đàn Việt Nam, nổi danh bằng cả tài năng lẫn thân phận. Mấy mươi năm trôi, Trần Vàng Sao đã bước qua tuổi thất thập cổ lai hy, cái tuổi thường được đời nhận định nhìn lại hơn là đoán định. </description><pubDate>08/05/2013 22:26:53</pubDate></item><item><title>Philipphê Bỉnh - Nhà văn hóa quốc ngữ đầu tiên, bị lãng quên</title><link>http://phongdiep.net/default.asp?action=article&amp;ID=17711</link><description>Toàn bộ sách của ông, có cuốn đã in, có cuốn viết tay, kể cả những bộ tự vị mà ta biết của các vị cố đạo, những bộ được đánh giá là “Tối cổ”.

Ông, một người Việt thuần chất, viết cho người Việt đọc, chúng ta không ai biết ông, hầu như chưa ai nhắc tới ông bao giờ, ông đã bị lãng quên!
</description><pubDate>08/05/2013 08:08:46</pubDate></item><item><title>NHỮNG VẦN CA DAO HIỆN ĐẠI VỀ BÁC HỒ</title><link>http://phongdiep.net/default.asp?action=article&amp;ID=17689</link><description>Trong lịch sử văn học dân tộc và thế giới chưa có danh nhân nào được ca dao hóa như Bác Hồ kính yêu của chúng ta. Bởi vì Người là Cha, là Bác, là Anh/ Quả tim lớn lọc trăm dòng máu đỏ (Tố Hữu), bởi vì Hồ Chí Minh - tên Người là cả một niềm thơ (Pêlix Pita Rôđrighêt- nhà thơ Cu Ba).
</description><pubDate>04/05/2013 15:29:26</pubDate></item><item><title>Nhà văn Sơn Tùng - giấc mơ hai mươi năm</title><link>http://phongdiep.net/default.asp?action=article&amp;ID=17648</link><description>Sơn Tùng vác ba lô vào chiến trường mang theo hình ảnh cô gái bé nhỏ và cây bàng "rụng lá". Năm 1971 Sơn Tùng bị thương nặng tại miền Đông Nam Bộ ra miền Bắc với xác nhận thương binh 1/4 (bậc cao nhất). Sau thời gian điều dưỡng ông trở lại căn gác xưa ở phố Nam Đồng</description><pubDate>26/04/2013 16:12:33</pubDate></item><item><title> DỊCH GIẢ PHẢI THÔNG THẠO VĂN HÓA HAI NƯỚC</title><link>http://phongdiep.net/default.asp?action=article&amp;ID=17632</link><description>Nỗi buồn của người làm công việc dịch thuật là cứ phải lệ thuộc vào cơ chế của các nhà xuất bản. Khi anh dịch một tác phẩm xứng đáng về mặt văn học nhưng nhà xuất bản không đồng ý in vì lý do kinh tế thì anh cũng đành chịu</description><pubDate>23/04/2013 21:39:34</pubDate></item><item><title>Nhà thơ Hoàng Trung Thông: Đầu trần đi dưới trời mưa</title><link>http://phongdiep.net/default.asp?action=article&amp;ID=17626</link><description>Tôi nghĩ tôi đã may mắn biết bao khi tình cờ nhìn thấy Hoàng Trung Thông trong buổi sáng lạnh giá ấy. Đó không chỉ là dáng vóc, không chỉ là tâm tính, nó là tất cả Hoàng Trung Thông (1925-1993), theo cách nhìn nhận của tôi. Cho đến giờ đây, khi viết những dòng này, tôi vẫn như thấy ông đầu trần, áo xống phong phanh, mắt nhìn đến tận nơi nào, bước đi nghiêng ngả dưới mưa xuân.

</description><pubDate>23/04/2013 12:12:42</pubDate></item><item><title>Tiểu thuyết sử thi những đặc trưng thể loại</title><link>http://phongdiep.net/default.asp?action=article&amp;ID=17521</link><description>Tiến trình vận động của tiểu thuyết sử thi Việt Nam từ 1945 đến nay cho thấy một quy luật: sự phát triển của thể loại này luôn gắn liền với những biến động lịch sử của dân tộc, của thời đại. Văn học là tấm gương phản ánh lịch sử nhưng có lẽ tiểu thuyết sử thi là thể loại nhạy cảm hơn cả với bước đi của lịch sử, với những sự kiện lịch sử.</description><pubDate>08/04/2013 15:59:25</pubDate></item><item><title>Hoàng Nhuận Cầm:“Sáu mặt đời lắc cắc tiếng thơ anh” </title><link>http://phongdiep.net/default.asp?action=article&amp;ID=17442</link><description>Lúc nào cũng có vẻ vội vàng, tất bật. Bây giờ đang lặng lẽ đấy, có thể mấy giây sau đã là một cuộc bùng nổ. Khi đi ngoài đường, quần áo xộc xệch, trên chiếc xe máy cũ, anh như người vô danh. Có khi đang ngồi quán bia hơi giữa ồn ào, náo nhiệt, anh lặng lẽ khóc vì một nỗi cô đơn.</description><pubDate>25/03/2013 16:15:49</pubDate></item>
  </channel>
</rss>